19 thg 11, 2010

Đ ê m …


















====

Thời khắc là mông mênh
Cho nghĩ suy bất tận
Không vội vã, lo toan
Dẩu còn hay đã mất...


Những nỗi buồn không tên
Ngược xuôi đời chênh vênh
Thả buồm xuôi theo gió
Cuốn di những muộn phiền…


Đêm dài, đêm lặng yên,
Đêm mãi là bạn hiền …


Thuyhang6_6


















====

Tôi đang lắng nghe– TCS
Khánh Ly hát


18 thg 11, 2010

Nàng rẽ trái ...















Mùa đông năm ấy đặc biệt giá lạnh, cả thành phố chìm trong biển mưa phùn. Trong không khí mờ mịt, không ánh mặt trời, một nỗi buồn tiếc mơ hồ thường xâm chiếm tâm hồn khách bộ hành đi dưới những hàng cây khẳng khiu dọc phố.


Ngày mùng 6 tháng 10,, trời hửng nắng.

Cô sống trong một căn phòng trên toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố. Mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu cô cũng giữ thói quen ra đến cửa, liền rẽ trái.
Anh sống trong một căn phòng trên toà chung cư cũ kỹ phía ngoại ô thành phố. Mỗi khi ra phố, bất kể đi đâu anh cũng giữ thói quen ra đến cửa, liền rẽ phải.













2


Ngày 15 tháng 10, mặt trời bị che lấp sau những đám mây chất ngất, ánh sáng trong những căn phòng cũng chập chờn.

Họ từ trước đến nay chưa từng gặp nhau.


Ngày 28 tháng 10, , trời hửng nắng.

Dạo gần đây anh sống chật vật. Đôi khi buổi tối, anh đến những quán ăn thượng lưu trong thành phố kéo đàn, kiếm thêm chút thu nhập ít ỏi.


Ngày 7 tháng 11, , trời u ám ẩm ướt.

Có một nỗi buồn nhẹ nhàng len tới mỗi khi mùa đông quay trở lại. Những lúc không luyện đàn, anh thích lang thang ngoài phố, lượn qua công viên thành phố chơi cùng đàn bồ câu, có khi ngồi lại đó cả chiều.


Ngày 11 tháng 11,, buổi chiều, gió bắt đầu trở từng cơn lạnh lùng.

Có lần anh cảm thấy tâm hồn rã rời, trống trải.


Ngày 19 tháng 11, , mặt trời mùa đông ngả xuống những cái bóng thật dài, thật dài.

Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.


Ngày 23 tháng 11, , ngày thật ngắn, chưa đến 5h chiều, trời đã tối.

Cô đang dịch một tiểu thuyết buồn, cuốn sách khiến cô cảm thấy thế giới quanh tràn một màu xám ảm đạm.


Ngày 2 tháng 12,, những đám mây đồ sộ chất ngất phương xa chậm chạp kéo tới bầu trời thành phố.


Những khi không làm việc, cô thích vào thành phố tìm một quán cà phê, tản bộ trên phố, nhìn dòng người qua lại, hay ngồi xuống trò chuyện cùng con mèo hoang trên vỉa hè.


Ngày 10 tháng 12, , mặt trời ló ra.


Trong phòng đầy hơi nước. Có khoảnh khắc cô đơn nhìn mình trong gương, cô đột nhiên cảm nhận dư vị cả một cõi người.


Ngày 17 tháng 12,, trời hửng nắng.

Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải, họ chưa từng gặp nhau trong đời.


Ngày 20 tháng 12,, hình như trời sắp mưa.

Họ cũng như hàng nghìn vạn người trong thành phố ấy, cả đời sống bên nhau, nhưng cả đời sẽ không bao giờ gặp được nhau... Tuy nhiên, cuộc đời đôi lúc cũng có bao nhiêu tình cờ. Một ngày, hai đường thẳng song song đã cắt nhau...

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
3


Ngày 22 tháng 12, , mặt trời ngượng nghịu ló ra, những đám mây đen dầy đặc giấu mình trên đỉnh núi xa xa.

Hôm đó, họ đã gặp nhau bên đài phun nước giữa công viên.
Họ giống như những người yêu đã thất lạc nhau nhiều năm trong đời.
Mùa đông vì sao không còn buồn bã cô đơn?
Anh ở bên cô trong suốt một buổi chiều hạnh phúc và ngọt ngào.
Lúc hoàng hôn, trời chợt đổ một cơn mưa dữ dội.
Họ vội vã ghi số điện thoại của nhau, rồi vội vàng chia tay trong cơn mưa.
Anh, theo thói quen, lại chạy bổ về bên phải...
Cô, theo thói quen, cũng vội vã chạy về bên trái...
Cơn mưa làm họ lạnh buốt và ướt đẫm, nhưng trái tim cả hai nóng bừng lên vì hạnh phúc.
Đêm ấy, cả anh và cô đều thao thức... Mưa, từng giọt, từng giọt rả rích rơi suốt đêm dài...
Nhưng... cuộc sống cũng ẩn giấu bao nhiêu bất ngờ, buồn rầu...
Con diều gió ta từng nắm trong tay bỗng một hôm đứt dây giữa trời....


Ngày 23 tháng 12, , gió lạnh đột ngột tràn vào lòng thành phố, nhiệt độ buổi sáng tụt xuống rất thấp.

Những tờ giấy nhỏ bé ướt sũng ghi số điện thoại chiều mưa qua đã nhoè hết chữ.

4

Ngày 24 tháng 12,, mưa rơi không ngớt trong suốt đêm Giáng sinh.


Cô ở lì trong nhà vì sợ sẽ bỏ lỡ một cuộc điện thoại từ...
Anh chằm chằm nhìn nét chữ số nhoè nhoẹt mờ mịt, với những cuộc gọi nhầm số bất tận...
Tình yêu.... đang ở đâu?


Ngày 31 tháng 12, , trời lạnh như cắt, giá rét quẩn quanh trong căn phòng, mưa vẫn tiếp tục rơi rả rích....

Anh và cô đều thao thức đến rã rời trong những căn phòng... Từ trong radio vọng tới tiếng nói cười náo nức của đám đông tụ tập trên quảng trường trước toà nhà thị chính, đếm ngược theo từng giây còn lại của năm cũ. Thế là một năm lại đã qua đi.


Ngày 5 tháng 1,, buổi chiều đưa tới từng cơn gió lạnh như châm vào da thịt.

Giá rét lại tràn về quanh đây...


Ngày 12 tháng 1, , cuối cùng trời cũng hửng lên, ánh mặt trời lấp ló, nhưng nhiệt độ lại hạ xuống thấp...


Thành phố thay đổi quá nhanh khiến con người phải kinh ngạc. Bồn phun nước trong công viên đã biến thành công trường xây dựng cầu vượt cao tốc.


Ngày 1 tháng 2, , trời ấm lên, dù còn đầy hơi giá.

Anh đầy hy vọng, nhủ thầm có lẽ giống như một tình huống trong phim, tại một góc ngoặt đầu phố, hay trong quán cà phê ngoài công viên kia, anh sẽ gặp lại được cô.


Ngày 14 tháng 2,, đêm của Lễ tình nhân Valentine, những ngôi sao thưa thớt sáng trên trời đêm.

Trên con phố lạnh lùng cô đơn, khi những bóng đèn nhiều màu mắc quanh vòm cây khô cuối phố vui vẻ sáng lên, cô đã không kìm được lòng mình, bật khóc.


Ngày 25 tháng 2,, những lớp mây mỏng tang bao phủ bầu trời một màu xám, mông lung như khói.

Cô vẫn quen chân rẽ trái, anh vẫn quen chân rẽ phải.


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
5


Ngày 28 tháng 2, , hoa đỗ quyên bên đường nở rộ, nghe nói trong núi, hoa anh đào cũng đã mở cánh rồi.

Ngày nối ngày lặng lẽ.
Họ chưa từng gặp lại nhau.


Ngày 9 tháng 3, , không khí tràn ngập hương thơm cỏ non, mùa xuân đến thật rồi.

Họ vẫn đi về giữa dòng người lặng lẽ, nhớ vô cùng buổi chiều gặp gỡ ngắn ngủi song tràn ngập hạnh phúc ấy.


Ngày 23 tháng 3,, cuối ngày trời ấm hơn, buổi tối, trăng lên trong veo giữa đám sao lấp lánh.

Giữa thành phố vừa quen vừa lạ, anh và cô tìm kiếm vô vọng hình bóng vừa xa xôi vừa gần gũi của nhau.


Ngày 30 tháng 3,, mùa mưa đã đến.

Những cơn mưa làm cô nhớ tới anh.
"Sao cô ấy có thể biến mất không dấu vết trong thành phố như thế?", anh tự nhủ.


Ngày 13 tháng 4,, mưa ngớt.

Xa xa, chim bồ câu lượn vòng bay trên bầu trời thành phố. Anh cũng muốn bay được như đàn chim kia để tìm tới bên cô

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ngày 9 tháng 5, , bầu trời hoàng hôn ửng màu cánh hoa hồng, chuyển dần thành màu xanh thăm thẳm của ngọc bích.

Cô thích ngồi một mình trầm tư, ở một góc thành phố trên cao.


Ngày 18 tháng 5,, chiều tối, gió nam thổi tới nhè nhè. Mặt trời đỏ lừ chậm rãi trôi xuống chân trời... Mùa hạ đến gần.

Sao những ngọn nến chấp chới trong đêm cứ khiến người ta hoài nhớ, nhớ một cách trống trải?


Ngày 9 tháng 6, , từng đám mây lớn nặng nề chất đống, bất động giữa không trung.

Trong lòng có nỗi niềm gì vô cớ, cô buồn bã ngoái nhìn nỗi cô đơn của mình.


Ngày 20 tháng 7, , đêm sau cơn giông, ánh trăng vô cùng rạng rỡ.


Thành phố như một mê cung khổng lồ, không nghe được tiếng gọi, không tìm ra phương hướng.


Ngày 19 tháng 8,, đêm trước cơn giông, những tầng mây trôi vùn vụt.

Họ oán trách thành phố với bầu không khí ngầu đục, những ngả đường vỡ vụn, những ngã tư đèn đỏ quá lâu, những chuyến xe bus hay bỏ bến.


Ngày 31 tháng 8,, một chú ong mật bay lạc vào phòng anh, đập cánh mù quáng trước lớp cửa kính trong veo.

"Anh vẫn còn trong thành phố này chứ? Hay anh đã rời đi từ rất lâu?"

 
 
 
 
 
 
 
 
 

7


Ngày 30 tháng 11,, nửa khuya, ánh trăng xanh xao, lạnh lẽo soi một góc sân thượng chung cư.

Họ đều nhận được từ tay cùng một ông bưu tá, lá thư của bạn thân nơi phương xa.


Ngày 6 tháng 12,, trời rét căm căm.

Họ ở gần nhau đến thế, mà sao lại xa nhau vời vợi?


Ngày 17 tháng 12, , lại một ngày không thấy ánh mặt trời, không thấy trăng, không thấy tinh tú.

Thành phố giống một nhà tù khổng lồ không tường bao quanh, làm con người cảm thấy ngạt thở, rã rời...


Ngày 22 tháng 12,, mưa phùn rơi như vĩnh viễn không ngưng nữa.


Cô quyết định chia tay thành phố hoang vu này.
Anh quyết định du lịch đến một thành phố đầy nắng ấm.


Ngày 23 tháng 12,, tuyết bắt đầu rơi, thành phố đã bao nhiêu năm nay không hề có tuyết rơi.

Anh, theo thói quen, ra khỏi cửa là rẽ phải.
Cô, theo thói quen, ra khỏi cửa là rẽ trái.
Tuyết rơi lẳng lặng trên phố.
Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, anh bất chợt nhìn thấy...
Ở bến xe bus trên quảng trường trước khu chung cư, cô cũng bất chợt nhìn thấy...


Ngày 24 tháng 12,, tuyết rơi dày đặc, chuyến xe bus đi về phía tiếng hát Giáng sinh an lành đang vọng tới.

Nhưng hai hành khách ở lại.


Ngày 31 tháng 12, , tuyết ngừng rơi, trời ấm.


Trên quảng trường trước toà thị chính, người ta chen chúc trong biển người điên cuồng vui sướng, hò reo đếm theo từng giây đổ ngược của năm cũ cho đến 0 giờ 0 phút 0 giây. Người ta ôm chặt nhau trong giây phút hạnh phúc của một mùa xuân mới.



Ngày 6 tháng 3, trời hanh nắng, mây lơ đãng trên tầng không.

Hai căn phòng cô đơn trên khu chung cư cũ kỹ ở ngoại ô được mở sang nhau. Mây bay trên những bức tường hoa.


Và cuối cùng, mùa xuân rồi cũng sang...

(ST)

Này em có nhớ - TCS




Này em có nhớ -  Khánh ly

Chúa đã bỏ loài người

Phật đã bỏ loài người

Này em xin cứ phụ người.

Này em xin cứ phụ tôi,

Đời sống quanh đây có vạn lời mời,

Đời sống quanh đây tiếng người mừng gọi em vào.

Đời đã quen với những kiếp xa nhau.



Chúa đã bỏ loài người

Phật đã bỏ loài người

Này em xin cứu một người.

Này em hãy đến tìm tôi

Vì những con sông đã cạn nguồn rồi,

Vì gió đêm nay hát lời tù tội quanh đời

Về cùng tôi đứng bên âu lo này.



Chúa đã bỏ loài người

Phật đã bỏ loài người,

Này em có nhớ cuộc đời.

Này em có biết loài người.

Này em có nhớ gì tôi.

====

17 thg 11, 2010

Con đường hạnh phúc ...


=====

Con đường hạnh phúc - Minh Tiến ( Thùy Chi hát)
Photo : Nguyễn Doãn Quang

-----

Người yêu ơi, hãy nói con đường anh sẽ qua
và em sẽ chờ

và em sẽ đợi

dù cho gió mưa giăng kín khiến em ko tìm được thấy đường anh

và để em lạc trog đêm tối tăm.



Này người yêu ơi, có biết em buồn em lẻ loi

Đường đi quá nhiều rồi, mà sao vẫn mịt mờ

mà sao vẫn ko tìm thấy

lối ra con đường hạnh phúc đời em

giờ em đã biết con đường đó chính là anh.



DK

Người yêu ơi, xin anh đừng đi quá vội

chờ em nhé anh

rồi ta sẽ cùng sánh đôi

người yêu dấu hỡi, anh mãi là mặt trời

gạt đi bóng tối, sáng soi trong cuộc đời em


người yêu dấu hỡi

dẫu cho muôn ngàn sau, em mãi đợi

vì em biết rằng, con đườg hạnh phúc, là anh



này người yêu ơi

có biết em buồn em lẻ loi

đường đi quá nhiều rồi, mà sao vẫn mịt mờ

mà sao vẫn ko tìm thấy lối ra con đườg hhạnh phúc đời em

giờ em đã biết con đường đó chính là anh



người yêu ơi

xin anh đừng đi quá vội

chờ em nhé anh

rồi ta sẽ cùng sánh đôi




người yêu dấu hỡi, anh mãi là mặt trời

gạt đi bóng tối, sáng soi trog cuộc đời em

người yêu dấu hỡi dẫu cho muôn ngàn sau em mãi đợi

vì em biết rằng, con đườg hạnh phúc là anh !

====

16 thg 11, 2010

^^ Little Penguin goes shopping ^^

Chàng trai nhút nhát ...

-----

Năm học lớp 10...



Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao!?


Năm học lớp 11...


Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói: “Cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao!?


Năm cuối cấp...


Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT”. Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói: “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao!?


Ngày tốt nghiệp...


Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói: “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao!?


Vài năm sau...


... Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói: “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói: “Anh đã đến, cảm ơn anh!” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao!?


Lễ tang...


...Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết: “Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc... Em chỉ muốn nói với anh 8 chữ trong 3 từ thôi... Vậy mà đến giờ em cũng chưa làm nổi...”


Bạn sẽ làm gì nếu là nhân vật chính trong câu chuyện trên?


8 chữ trong 3 từ??? Đó là gì mà khó nói đến thế


=====

Bé mơ gì ấy nhỉ...


Photo : Bí

=====

Nụ cười tinh khôi thế
Bé mơ gì ấy nhỉ..

Mơ dạo chơi công viên
Cùng Bố Mẹ vây quanh
Mơ bóng xanh bóng đỏ
Mơ cánh diều no gió

Mơ mắt hiền long lanh
Vòng tay Mẹ yên lành…

Mơ ... không còn một mình ...

Thuyhang6_6

-----


Con trai Hà Nội...



-----


Con Trai Hà Nội
Như mưa nắng Hà thành
Lúc nắng quái … đẫm mồ hôi
Lúc mưa dầm dề không dứt
Sau cơn mưa là ngày nắng ấm
Chênh vênh…
như những ngày hè…



*****


Con trai Hà Nội …
Như mùa thu … lá bay
Lang thang không định hướng…
Lá cứ rơi , chẳng mong ngày chạm đất
Gửi một chút tình theo gió, lửng lơ...



*****


Con trai Hà Nội …
Lãng đãng như chiều Đông
Im lìm sau ô cửa
Lòng có chút âm u nên lặng thinh không nói
Nơi góc khuất tâm hồn vẫn đợm chút hương xưa…



*****


Con trai Hà Nội …
Ngày đi hoang, tối thoáng mộng mơ
Thích sưu tập nỗi đau, những gì đơn lẻ…
Chất chứa niềm riêng nơi khu vuờn quạnh quẻ…
Thích nỗi buồn không nguồn cội, vu vơ



*****


Con trai Hà Nội…
Có mùa xuân trong lời hát ru
Có vị ngọt mùi cốm xanh trong lời hứa
Tìm kiếm thương yêu với trái tim hoài cỗ
Từ ấy ra đi, vẫn mãi một con đường…


Thuyhang6_6

-----

13 thg 11, 2010

Khoảng cách ...

-----


Khoảng cách không phải là địa lý khác nhau
không phải là những ngọn núi cao hay hai đầu vực thẳm
chẳng phải là đại dương mênh mông xa tít tắp …
Khoảng cách là sự tự tôn quá lớn, là lòng tự trọng quá nhiều


là vòng lẩn quẩn của những nghĩ suy không trùng lắp với nhau
là ranh giới giữa những thói quen cố chấp
là sự lặng im không biết bao giờ kết thúc
là khi người với người thiếu độ lượng, vị tha


Khoảng cách là khi mình chỉ nghĩ cho ta …


thuyhang6_6


-----


Secret journey...

Last midnight i was sinking into the silent lonely darkness of the night with the melody of “secret journey” , listening to my old stream of life - my childhood - flowing as if it was only yesterday ... I heard the sound of joy and sadness, of all the belief, hope and little happiness that had just come by ... It was also my secret journey, and it's still going on along with the sun rising happily waving to me in the middle of the horizon , and you are the sun of my own ...

thuyhang6_6




Omar Akram encourages listeners to come with him on an exotic Secret Journey, an appropriate title for his new Real Music album since he grew up traveling around the world as the son of a United Nations diplomatliving in such diverse locales as France, Cuba, Afghanistan and the Czech Republic. On Omar’s third contemporary instrumental CD, strong melodies are presented within tapestry-like arrangements carefully interweaving his acoustic grand piano with acoustic guitar, violin, duduk, flute and ethnic percussion performed by a group of world-class musicians.


“I look around me and see people who are bored, restless, stagnant,” explains Akram, “and I know they often take ‘secret journeys’ in their mind as they daydream about other places they could be. The lucky ones get to take an actual trip where they escape from the pressures of their lives. They see new places and have uncommon experiences. I like to think the music on my album can serve as the soundtrack for their journey, whether it is a mental or a physical trip. Everyone needs to get away sometime.”


In addition to the title track, “Secret Journey,” all of the tunes were inspired by what might be seen or felt on a special trip. Some of the compositions capture the heritage of Omar’s Afghani ancestors (“Caravan,” “Nomadic Rhapsody,” “Gypsy Spirit”). On such a journey you might see a distant lake-like “Mirage,” a “Shimmering Star” in the night’s blue-black heavens, or a rare but beautiful “Desert Flower.” Omar says “Seven Secrets” was influenced by the ancient architectural “Seven Wonders of the World” like the Great Pyramids, but also references all the lost knowledge of past generations. “I want the music to sound multi-cultural,” explains Akram, “but not be tied to any particular country.”


Often the best trips include romance which is reflected on the new recording with “Run Away With Me,” “Passage of the Heart” (“Love can be quite a journey in itself,” says Omar) and “Whispers in the Moonlight” (“It can be shared intimacies between lovers or the sound of wind-shifting sand in the desert at night”). The album closes with the gentle piano-violin duet “Angel of Hope” because “in today’s world with all the war, famine, pollution and loneliness, everyone needs hope for a better future.”

12 thg 11, 2010

Cánh buồm đỏ thắm...

Cảm ơn bạn quí đã tặng mình quyển sách này...













-----

Cô bé một mình trên đảo xa
Cô đơn nhưng không buồn bã…
Tuổi thơ xa vòng tay mẹ
tựa vào hơi ấm của cha…

Bạn cùng hoa cỏ
bạn cùng trời mây
Bạn cùng bãi cát ngút ngàn…
bạn cùng biển xanh, xanh thẳm…

Vô tư là thế,
như chú nai con
Ngây thơ như hoa dại ven đường
tung tăng trong nắng sớm...

Cô bé xây khu vuờn mơ mộng
từ căn nhà nhỏ đơn sơ
từ những câu chuyện vu vơ
Của người cha thuỷ thủ...

Biển thân quen ôm trái tim bé nhỏ
đầy ấp yêu thương
Bãi cát dịu êm và những con đường
ru giấc ngủ bình yên, ru uớc mơ cháy bỏng…


Em mơ …một ngày kia,
nơi chân trời xanh thẳm
Có ánh hồng lấp lánh
cánh buồm xa ...
























Giữa biển xanh, cánh buổm đỏ thắm
Cùng tiếng nhạc rộn ràng
Có chàng hoàng tử hiên ngang
Tiến vào bờ, đón em  nàng công chúa nhỏ…

Cuộc đời thực hay mơ, bình yên hay sóng gió
Em vẫn hoài mong, em vẫn đợi chờ
ngóng về phương ấy… xa xăm
Ru giấc ngủ mệt nhoài trên bãi cát

----


Biển có những tiếng gọi thiêng liêng
có sợi dây vô hìnhcột chặt trái tim những người yêu biển
Cho cô bé hiền lành những viên ngọc uớc
Cho yêu thương đến miền đất đợi chờ…

Rồi một ngày, giữa những giấc mơ
Phía chân trời kia…cánh buồm yêu thương đã đến
Uớc mơ kia đã thành hiện thực
Cho em vòng tay ôm lấy nỗi khát khao

Hạnh phúc vô biên, hạnh phúc ngọt ngào…

thuyhang6_6

-----





































(Giờ bạn đã hiểu vì sao mình đã sử dụng avatar này rất lâu, phải không?)

-----

Cánh buồm đỏ thắm - Tác giả và tác phẩm

Aleksandr Grin (tiếng Nga: Александр Грин; 23 tháng 8 năm 1880 – 7 tháng 7 năm 1932) là một nhà văn Nga, được độc giả biết đến với những cuốn tiểu thuyết và truyện ngắn lãng mạn. Phần lớn những tác phẩm của ông khai thác chủ đề về biển cả, các cuộc phiêu lưu và tình yêu.

Thiên truyện “Cánh buồm đỏ thắm” chan hoà ánh mặt trời và tình người,đã được Alexandre Grin viết vào năm 1920-1921, khi ông vừa thoát khỏi cơn bệnh hiểm nghèo, đói ăn, thiếu mặc, không nhà, không cửa…Grin đã trở thành người bạn tinh thần của những ai giàu lòng mơ ước, khao khát được sống một cuộc đời đẹp đẽ do chính bàn tay mình xây đắp. Alexandre Grin đã sống một cuộc sống đầy vất vả, gian truân. Ông đã từng phải lang thang kiếm sống khắp nước, từng phải đi lính cho Nga hoàng, phảichịu tù đày. Nhưng mặc cho hoàn cảnh bên ngoài nghiệt ngã, Grin vẫn giữ trọn trong lòng mình niềm tin ở tương lai, khát vọng về một cuộc đời hạnh phúc của con người.


Một vài nhà bình luận đã nhận xét các tác phẩm của Grin là "tiểu thuyết của thiếu niên". Cũng giống như các tác giả của truyện giả tưởng nửa cuối thế kỷ 20, Grin đề cập đến những niềm mơ ước, khát vọng và cảm xúc của con người với suy nghĩ trong sáng nhất của họ. Thế giới của ông không phải là thế giới cổ tích; nó rất thường ngày với những thực tế xã hội thế kỷ 20, nhưng nó thường xuyên gây cảm giác lãng mạn và "trẻ con" nói chung. Những con người có thể là thuyền trưởng, thủy thủ, nhà khoa học, người du lịch, những quý tộc ngông cuồng, những cô gái, những tên tội phạm tao nhã, và những anh hùng thường xuyên có thực và thế giới của Grin (thường xuyên được những người yêu thích Grin gọi là Grinlandia) là một trong những thế giới hấp dẫn nhất và sống động nhất trong văn học. Một vài tiểu thuyết của ông cũng có thêm nhân tố "sự kỳ diệu", không phải là một phần cố định trong các tác phẩm, nhưng thường xuyên là phép mầu nhiệm có thể thay đổi cuộc sống của những người may mắn nhận được nó.
  

-----

Vào những năm gần đây, số lượng các tái bản từ 100.000 đến 300.000 bản của những tác phẩm nổi tiếng nhất của ông đã được bán hết ngay sau khi được xuất bản. Ở Sankt-Peterburg hiện nay có câu lạc bộ những người hâm mộ được đặt tên theo tác phẩm của ông là "The Scarlet Sails" (Cánh buồm đỏ thắm).


Alexander Grin đã có một cuộc sống bần cùng và khó nhọc từ khi sinh ra cho đến những giây phút cuối của cuộc đời. Nhưng trong các tác phẩm của ông, người ta luôn nhận ra một thế giới xán lạn, giàu có, đầy ánh mặt trời, đầy sức sống và đã mang lại niềm vui cho hàng triệu người.


Cánh buồm đỏ thắm ( Алые паруса, 1923), một câu truyện tình yêu giản dị, có thể là tác phẩm nổi tiếng nhất của Grin. Truyện đã được dựng thành phim vào năm 1961. Có khá nhiều chuyển thể truyện tranh dựa trên nội dung tác phẩm này.


Đọc sách ở đây :














11 thg 11, 2010

I love my life ...


Hôm nay là ngày thứ 50 từ lúc mình bắt đầu bị bệnh ho , sáng nay đã thấy giảm ho nhiều, buổi tối giảng bài không còn ho nữa. Rất vui và thấy yêu từng phút giây của cuộc sống này… :x



10 thg 11, 2010

Cuộc đời đó có bao lâu ...

Mến tặng những người bạn kém may mắn .
Chúc các bạn luôn lạc quan và tìm thấy niềm vui trong cuộc sống...

-----

Có những người trong chúng ta , dù đuợc nhiều nguời xem là hạnh phúc, là vô tư, là hài hước , thậm chí được xem như ” người không biết suy nghĩ “, họ cũng có một sự chênh vênh nào đó được dấu kỹ ở một góc khuất trong lòng. Họ đã cố tình quay mặt đi , trốn khỏi cái góc ấy đễ tìm sự thanh thản, yên bình, tìm những nụ cuời hiếm hoi, niềm vui bé nhỏ trong cuộc sống và đem những nụ cuời ấy chia sẻ cho người thân, bạn bè …

Cũng có một số trong chúng ta, với những hụt hẩng của tuổi thơ mất mát, những sự vỡ mộng về một thiên đường đã xây dựng , một hình ảnh lý tuởng đã bị thực tế hơi trần trụi lấn áp …hình như những điều ấy trở nên quá tải so với sức chịu đựng của họ để có thể buớc ra đối diện với cuộc đời, và vì thế họ có những nỗi buồn rất riêng...

Quá khứ buồn như một vết thương khá sâu nhưng không phải là không có khả năng lành lặn. Chỉ khác là thời gian lành lặn nhanh hay chậm còn tuỳ theo sự cố gắng của mỗi người mang "vết thương" ấy...

Phần đông chúng ta đều tìm cách băng bó, chữa chạy vết thương ấy , rồi quên lãng nó đi, để cho thời gian làm liều thuốc xoa dịu …

Tuy nhiên , cũng có những nguời cứ để mặc cho vết thương ấy lỡ loét, kèm theo những cơn đau hành hạ từng ngày, từng tháng, thậm chí từng năm trôi qua… Ngày tháng qua đi, sự chăm chút nỗi đau nghiễm nhiên trở thành thói quen không không thể bỏ đuợc… cuối cùng thành cơn nghiện… thế là nỗi buồn đuợc tôn vinh và được đặt một nơi trang trọng trọng kí ức, ở hiện tại và cả tương lai , như một bức tranh mưa chiều mùa đông, bức tranh mang nỗi buồn man mác, có khi thật dữ dội, thế mà có lắm người vẫn cứ thích sở hữu bức tranh này…

Có những người suốt đời đi tìm hạnh phúc thì cũng có những người khác đi sưu tầm nỗi đau, đối chiếu và tìm một nỗi buồn thích hợp nhất để ghép với tâm hồn mình, rồi cứ thế để nỗi buồn ấy ngự trị mãi trong tim…Và vì thế không có một sự chia sẻ nào, một lời khuyên nào có thể làm nguôi ngoai những nỗi buồn đã bị đóng đinh vào tâm hồn …

Có những lúc mình cảm thấy áy náy vì đã không thể giúp bạn mình nguôi ngoai cơn đau. Cho dù đã ngàn lời chia sẻ, ngàn lời tâm tình… rồi cũng thế, người bạn kia vẫn khư khư khư ôm nỗi buồn, lâu ngày, mình cũng thấy buồn lây và có một chút nãn lòng...

Đành thôi vậy nhé, mình phải để cho nỗi buồn ấy ung dung tự tại theo ý muốn của người sở hữu nó…Giờ chỉ biết cầu nguyện cho họ sớm ra khỏi cái vòng lẫn quẩn ấy...

Cuộc sống đã cho ta những điều không may, vậy ta hãy cố gắng chắt chiu từng niềm vui nhỏ và đừng tự tạo thêm nỗi đau khác cho mình, bạn nhé. Xung quanh ta vẫn còn có nhiều người kém may mắn , thế mà họ vẫn sống đẹp và sống tôt đấy thôi...

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ ”...

Thuyhang6_6





Watch and cry  if you cannot smile...
No matter what they face, they lead a happy life
You are the ones who' re much luckier
Why can't your life be happier ?...



Nếu bạn không thể mĩm cười sau khi xem video clip này thì hãy khóc đi nhé. Những người bạn này cho dù trải qua nghịch cảnh nào , họ cũng huớng tới cuộc sống vui vẻ. Dẫu sao các bạn vẩn là người may mắn hơn, lẽ nào các bạn không thể có cuộc sống hạnh phúc hơn họ ?


thuyhang6_6

Ru cho bầy lá nhỏ rụng đầy một mùa thu...

------



Ru tình
-----

Ru em đầu con gió
Em hong tóc bên hồ
Khi sen hồng mới nở
Nụ đời ôi thơm quá

Ru em tình khi nhớ
Ru em tình lúc xa
Ru cho bầy lá nhỏ
Rụng đầy một mùa thu

Ru khi mùa mưa tới
Ru em mãi yêu người
Ru em hoài bé dại
Một hồn thơm cây trái

Ru em chờ em nói
trên môi tình thoát thai
Ru em ngồi yên đấy
Ru tình à ơi...

Ru người ngồi mãi cùng tôi
Ru người ngồi mãi cùng tôi

Ru em hài nhung gấm
Ru em gót sen hồng
Ru bay tà áo rộng
Vừa tình tôi chấp cánh

Ru trên đường em đến
Xôn xao mừng tiếng chim
Ru em là cánh nhạn
Miệng ngọt hạt từ tâm

Ru em tình như lá,
trăm năm vẫn quay về
Môi em là đốm lửa,
Cuộc đời đâu biết thế

Xin em còn đâu đó,
Cho tôi còn tiếng ru
Ru em ngồi yên nhé,
tôi tìm cuộc tình cho.

Ru em ngồi yên nhé
Tôi tìm cuộc tình cho
Ru em ngồi yên nhé
Tôi tìm cuộc tình cho.

-----

9 thg 11, 2010

sacrifice ...

-----





































Photo : Bí

=====
Thích nhìn bé  tươi cười như thế này chứ không phải âm thầm như những ảnh trước. Có khi người lớn chịu từ bỏ hết những niềm say mê cá nhân chỉ vì muốn nhìn thấy con cái mình được trưởng thành trong một thế giới sung túc và đầy ắp tiếng cười…

-----

This song is for  a wonderful lonely father

Morning song for you…

-----

Old melody but new amazing style, amazing voice . The best cover i've ever enjoyed

Thuy Hang Tran




Charice - You're Still The One


(When I first saw you, I saw love.

And the first time you touched me, I felt love.
And after all this time, you're still the one I love.)


Looks like we made it
Look how far we've come my baby
We mighta took the long way
We knew we'd get there someday


Bridge:
They said, "I bet they'll never make it"
But just look at us holding on
We're still together still going strong


Chorus:
(You're still the one)
You're still the one I run to
The one that I belong to
You're the one I want for life
(You're still the one)
You're still the one that I love

The only one I dream of
You're still the one I kiss good night


Ain't nothin' better
We beat the odds together
I'm glad we didn't listen
Look at what we would be missin'


I'm so glad we made it
Look how far we've come my baby

-----

6 thg 11, 2010

Tự nhủ...

Chép lại bài thơ viết vào năm học lớp 9…
Em đã sống, đã vươn lên như cỏ dại ven đường.
Đã tự khuyên nhủ mình trong những thời khắc bi quan nhất của cuộc sống…
Em đã cố gắng để không rơi vào vực thẳm, rồi đứng lên đi tiếp những chặng đường đời  thật ngắn mà thật dài…


-----


Này em, sao bi quan đến thế
Có oán hờn, có giận ghét ai không
Cớ sao em chôn mình giữa đám đông
Không ước muốn trong phù du khoảnh khắc


Kìa ai hỏi sao lặng thinh cúi mặt
Hãy nhìn lên, nhìn hạnh phúc tương lai
Đời còn tươi, còn sáng đẹp, còn dài
Sao ủ dột như chiều hôm tắt nắng


Hãy nhìn lên kìa muôn tà áo trắng
bạn bè em tha thướt giữa mọi người
Đừng buồn chi thiên hạ sẽ chê cuời
Đừng mưa xuống khi trời không mây xám


Hãy nghiêng hờn, trút đau thương chán nản
Đời là gì em có biết hay không
Một vòng tròn mà khởi điểm, cuối cùng
sẽ triệt tiêu vào hư không vắng lặng


Em hãy sống như mọi người đã sống
Cuộc sống kia chưa hẳn đã muộn màng
Đừng sống trong những nuối tiếc hoang mang
Để sửa soạn đi dần trong cỏi chết…


Hãy cười lên khi hồn em mỏi mệt
Hãy hát lên những bài hát yêu đời
Hãy nghĩ rằng đời luôn đẹp, luôn tươi
Sau đêm tối trời lẽ đâu chẳng sáng…


Thuyhang6_6

5 thg 11, 2010

Cỏ xót xa đưa ...

Một ngày theo chân anh  tiễn một người thân sang thế giới khác…















“Còn lại tiếng cười khóc giữa đời…”


------

khoai tay (5:08:08 PM): anh muon chia se 1 chuyen nua voi em
ca rot (5:08:19 PM): da
khoai tay (5:08:29 PM): 1 co bé cousin cua anh tên Diễm
khoai tay (5:08:36 PM): moi 26-27 tuoi thoi
khoai tay (5:08:39 PM): vua chet!
khoai tay (5:08:40 PM): :(
ca rot (5:09:05 PM): sao lại thế hở anh khoai tay!
ca rot (5:09:19 PM): em của anh bị bệnh gì vậy?
khoai tay (5:09:26 PM): :(
khoai tay (5:09:29 PM): khong bẹnh em ạ
khoai tay (5:09:46 PM): Diễm tre va dep
khoai tay (5:09:52 PM): que o Hà Nam
khoai tay (5:10:55 PM): va Diem da qua My song duoc 7 nam nay
khoai tay (5:10:58 PM): nam thu 2
khoai tay (5:11:07 PM): chong Diem chet vi uong ruou va uong thuoc Tylenol cung lúc
khoai tay (5:11:09 PM): Diem buon
khoai tay (5:11:14 PM): va cach day 1 tuan
khoai tay (5:11:17 PM): Diem tu tu chet
khoai tay (5:11:21 PM): Anh chang hieu tai sao
khoai tay (5:11:26 PM): Tai vi D song rat xa anh
khoai tay (5:11:29 PM): o tan Chicago
khoai tay (5:11:32 PM): va anh khong than thiet lam
khoai tay (5:11:49 PM): Diem chet di de lai can nha va lai de cho anh
khoai tay (5:11:51 PM): :(
khoai tay (5:11:58 PM): di nhien anh se bán va dua tien cho bo me Diem
khoai tay (5:11:59 PM): :(
khoai tay (5:11:36 PM): nhung anh buon vi ám ảnh
khoai tay (5:12:02 PM): this is sad
ca rot (5:12:03 PM): :(
khoai tay (5:12:08 PM): BS noi Diem bi depressed
ca rot (5:12:17 PM): Buồn quá anh khoai tay à
khoai tay (5:12:45 PM): truoc do D co ve VN
khoai tay (5:12:49 PM): rat cau có voi Bo/Me
khoai tay (5:12:59 PM): roi 1 tuan la chet
khoai tay (5:13:01 PM): :(
khoai tay (5:13:07 PM): canh sat den tim Bo Me anh bao tin
khoai tay (5:13:10 PM): hết hồn
khoai tay (5:13:17 PM): buon vo cung! có ai ngo
khoai tay (5:13:22 PM): anh tu trach minh sao khong thân thiet voi D
khoai tay (5:13:29 PM): biet dau minh co the nang cao tinh than co ay
ca rot (5:13:51 PM): Em xin chia buồn với anh khoai tay ...
ca rot (5:14:41 PM): đúng là lẽ ra anh thân thiết với cô ấy hơn
khoai tay (5:15:02 PM): i know
khoai tay (5:15:11 PM): but we don't really have the chemistry
ca rot (5:15:12 PM): Người ta có thể chết vì cô độc
khoai tay (5:15:12 PM): :(
khoai tay (5:15:14 PM): I am sorry
ca rot (5:15:32 PM): vì ko biết ai để tâm sự
ca rot (5:16:04 PM): mọi chuyện giữ một mình cho đến lúc ko thể chịu đựng được
ca rot (5:16:34 PM): Mà thôi anh đừng tự trách mình nữa
ca rot (5:17:32 PM): mà hãy lấy đó làm kinh nghiệm để đối xử với những người thân đang còn sống
khoai tay (5:17:41 PM): anh biet ma
khoai tay (5:17:46 PM): co ay co doc lam
khoai tay (5:17:50 PM): thui thui 1minh
ca rot (5:17:59 PM): " sao anh không đến khi cô ấy còn sống..."
ca rot (5:18:54 PM): Anh khoai tay đừng lo buồn nhiều quá nhé
khoai tay (5:19:24 PM): anh thich cau do
khoai tay (5:19:29 PM): Me anh co viet 1 bai tho cho Diem
khoai tay (5:19:31 PM): anh se post sau
khoai tay (5:19:32 PM): :(
khoai tay (5:20:24 PM): nhin la maples roi xuong
khoai tay (5:20:26 PM): anh nghi ve Diem
khoai tay (5:20:32 PM): hom bua xem film After Shock
khoai tay (5:20:37 PM): anh thay thenh thang buon


4 thg 11, 2010

Hà nội phố...

Cảm ơn người cho tôi một tình yêu Hà nội
Một chút lặng thầm, một nỗi nhớ miên man ...
6_6





Chương một


Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em mùi hoàng lan,
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya,
Thang gác cọt kẹt thời gian,
Thân gỗ ...


Ta còn em màu xanh thật đêm,
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió.
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ,
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...


Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn,
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…


Ta còn em một ngã ba
Vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ
Thoáng qua.
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố
Một trang tình sử…


Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc,
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…


Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita,
Từng đêm
Hóa đá…


Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu,
Một người nào lạc giữa sân ga...


Chương hai


Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa,
Cơn mưa đầy,
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...


Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi
Vội vã...


Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng
Nhớ tuổi học trò...


Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...


Ta còn em chuỗi cười vừa dứt,
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...


Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng
Tự sự
Châm lửa điếu thuốc cuối cùng
Xập xoà
Ký niệm
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...


Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa.
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...


Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...

Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ Venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm
Beethoven và Sonate Ánh Trăng
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả,
Một kiếp người,
Một phím đàn long…


Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…


Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…


Lanh canh! Lanh canh!
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ?
Bó gạo, mớ rau,
Mẹ về buổi chợ.
Lanh canh! Lanh canh!
Lá bánh, củ khoai,
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…


Chương ba


Em ơi! Hà Nội phố
Ta còn em con đê lộng gió,
Dòng sông chảy mang theo hình phố,
Cô gái dựa lưng bên gốc me già.
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…


Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...


Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Đôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...


Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ la đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...


Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau
Rất vội,
Tiếng thì thầm sớm hôm buổi tối,
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...


Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn.
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…


Ta còn em chiếc lá bàng đầu tiên
Nhuộm đỏ.
Cô gái gặp nắng hanh
Chợt hồng đôi má.
Cơn mưa nào đi nhanh qua phố,
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...


Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...


Chương bốn


Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi,
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...


Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...


Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Giỏ phong lan,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...


Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?


Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng bâng quơ...


Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...


Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?


Ta còn em nóc phố
Lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...


Chương năm


Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..


Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây nào in bóng rồng bay ?...

Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp,
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…


Chương sáu


Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em năm cửa ô
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?


Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh
Một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…


Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ,
Ngôi nhà không người ở,
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…


Người nghệ sĩ lang thang
Hoài,
Trên phố,
Bơ vơ
Không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha...


Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng,
Chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…


Chương bảy


Em ơi! Hà Nội phố!
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…


1972
Phan Vũ