21 thg 12, 2010

Home - Quê hương là gì...


====

Ngày trước, cho dù lúc nào mình cũng nhớ về miền quê nghèo nơi mình đã sinh ra với biết bao nhiêu là kỷ niệm thời thơ ấu thật đẹp, nhưng khi ai đó nhắc đến hai chữ “quê hương”, cũng có thể mình hiểu chút ít nhưng vẫn cảm nhận rằng hai chữ ấy có gì đó dường như rất xa xôi, với đầu óc vừa bướng bỉnh vừa non nớt của mình, và cả đôi chân cứ quanh quẩn một chỗ của mình khiến cho hai từ ấy đã không mang đến cho mình nhiều cảm xúc…

Rồi cũng có một ngày mình quyết định xách ba lô đi về một hướng khác, đi về miền đất xa xôi , theo đuổi mơ ước khám phá thế giới rộng lớn xung quanh mình…

Đó là chuyến đi đến những thành phố khác, tiếp xúc những nền văn hoá khác ở một đất nước khác xa nơi mình đang sinh sống, 17 giờ đi máy bay và 30 ngày xuôi ngược Đông Tây Nam bắc của xứ sở ấy…

Phương Tây cái gì cũng lạ, đường phố sạch đẹp, xe chạy bon bon trên freeway với vận tốc trên 100km/giờ. Ở đó người ta quen dùng chữ yes/no chứ không nói “có lẽ” vì họ bảo không có thời gian để suy nghĩ… Ở đó buổi sáng người ta vội vàng ăn miếng pizza họăc hamburger và uống cà phê pha loãng như nuớc trà cho buổi sáng truớc giờ đi làm. Ở đó người ta vừa lái xe vừa trang điểm trên đường đến nơi làm việc. Mọi nơi , chỗ nào cũng đẹp lắm và ngăn nắp lắm, hiện đại và giàu sang lắm…

Phân nữa thời gian đầu tiên ở xứ sở ấy, mình háo hức với những điều mới lạ, tha hồ nhìn ngắm, chụp ảnh, đi lang thang một mình trong thành phố lạ, tiếp chuyện với những người bản xứ , vui nhất lá có cơ hội sử dụng ngôn ngữ mà mà mình đang dạy cho học trò và quên đi nỗi nhớ nhà…

Rồi từ cái phân nữa ấy trở đi, mình khám phá từ nơi sâu kín trong trái tim mình có gì đó nghe ray rức, cái gì đó đang cào xé trái tim mình…Những buổi tối khi mọi người hát karaoke, món mà mình rất thích, mình đã lén ra ngoài và và khóc như chưa bao giờ được khóc, rồi mình gọi điện về nhà “ em nhớ nhà quá” “ ráng đi , được 15 ngày rồi…”

Muời lăm ngày , ai dám bảo là những ngày ấy không vui, chỉ ăn rồi đi chơi, không phải lo lắng điều gì… Có ai đó đã nói rằng : Hạnh phúc nhất là khi mình thức dậy, nhìn ra cửa sổ, ở một nơi khác mà nơi đó mình không phải làm gì…


Nhưng, nói sao đây nhỉ? Mình nhớ quá ngôi nhà nhỏ, góc sân quen thuộc, nhớ những quán nhỏ bên đường , trong xóm mà nơi ấy mình có thể tạt vào để mua những thứ mình cần. Nhớ ly cá phê, ly trà made-in-Vietnam mang đầy hương vị của quê nhà, nhớ món canh rau mồng tơi , canh bí đau mộc mạc, nhớ những khu chợ đông người qua lại , sống động với một bầu không khí rất khác…





























San Francisco- California


San Francisco-Oakland Bay bridge

Một góc cũa vịnh San fransisco nhìn từ golden gate

Milwaukee buildings

Milwaukee-Wiscosin

Hồ Michigan nhìn từ Chicago skydeck



Freeway - Virginia

Nói sao đây nhỉ? Đâu phải mình đã không từng mơ về một thế giới văn minh trong trí tưởng tượng và những gì đã nhìn thấy trên báo chí, internet…Đâu phải là mình không thích ngồi trên những chiếc xe hơi bóng lộn, những con đường siêu tốc và những toà nhà với kiến trúc hiện đại cùng với nhựng cảnh vât đẹp như tranh vẻ… nơi mà mọi thứ đã được hình thành và xếp đặt gần như là hoàn hảo… Được đi đây đi đó, đi từ miền cực Tây nơi giáp ranh với Bắc Thái Bình Dương, sang cực Bắc, nơi giáp ranh với Canada, rồi xuôi về cực Đông, men theo các miền đất dọc bờ Đại Tây Dương rồi vòng trở về theo một con đường khác để có thể thăm được nhiều tiểu bang . Lúc thì đáp máy bay, khi thì dong ruỗi trên chiếc xe hơi chở đầy thức ăn ( giống như Tam Tạng đi thỉnh kinh vậy) , trên những “free way” thẳng tắp, cả ngày, cả đêm không biết “đèn xanh, đèn đỏ “ là gì…

Đó cũng là nơi mà Thầy Cô và bạn bè ân cần mời mọc, tiếp đón mình trên từng chặng đường, niềm nở và ân cần không khác gì khách quí, nơi mà những người bạn đã tình nguyện nghỉ làm một tháng để đưa mình đi suốt chặng đường dài muời mấy ngàn cây số… , nơi có những cuộc hội ngộ có thể là lần duy nhất và cũng là lần cuối cùng trong đời, cảm động lắm những tấm chân tình này …

Đâu phải là mình không có khả năng thích nghi với cuộc sống mới và ngôn ngữ mới. Thầy mình đã nhận xét “ Hằng tuy mới đến nhưng đã có phong cách giống như người ở đây nhiều năm…”

Nói sao đây nhỉ? cuộc sống có những lúc, những điều không đi theo một lô-gích nào hết. Mình không cần suy nghĩ khi phải chọn lựa giữa cái văn minh mà mình đã từng mơ ước với cuộc sống bình dị ở quê nhà…Từ trong sâu thẳm có một tiếng gọi nào đó buộc mình phải trở về… trở về thôi…

Chuyến bay khứ hồi sẽ cất cánh vào ngày 30.  Hôm ấy là ngày 25, năm ngày còn lại sao dài lê thê…

Lần chuẩn bị cho chuyến về thật là háo hức không kém gì chuyến đi. Tư trang để lại một phấn, quà cáp cũng để lại, chỉ lấy một ít cho có lệ, mình chuẩn bị cho chuyên về gọn nhẹ, như thể la trút bỏ nỗi nhớ nhà ở đó. Mình đã trông ngóng từng phút giây để được nhìn thấy người thân ra đón…

















Thế rồi máy bay cũng đáp xuống phi trường Tân Sơn nhất, giây phút ấy sao thật hồi hộp… Quê nhà mình đó, phi trường không hiện đại như Hồng Kông hay San Fran sisco, Los Angeles hay Chicago… cách làm việc cũng rất là Việt nam, những nói sao đây ? Đó là quê mình ! Điện thoại hết pin ! Mình nhờ một nhân viên hải quan cho mượn điện thoại di động để gọi cho người nhà. Người nhân viên này thật sốt sắng, mình có gửi tiền nhưng bạn không nhận…”Cảm ơn nha” , đó là niềm vui nho nhỏ trên đường về…


Hơn muời một giờ đêm…Tháng 7 Sài gòn đổ mưa, những cơn mưa ở quê nhà nhè nhẹ , quen thuộc, vừa đủ lạnh để mình cảm nhận sự ấm áp bên cạnh người thân. Vẫn là những con phố sài gòn về đêm hơi vắng lặng… Hôm nay đi lại trên những con phố này thấy thân quen quá. Mình chẳng thèm so sánh với những con đường siêu tốc ở phương trời kia đâu… Đơn giản là thân quen, quê của mình đó, có những người dân về đêm còn đang bương chải kiếm sống, thương lắm ! Ban ngày có những con đường chật hẹp phải nhích từng chút một để đi qua.


















Nhưng mình cảm nhận trên từng gương mặt của những người dân mình một sự kiên nhẫn, sức chịu đựng bền bĩ trước những điều chưa thực sự hài lòng… Mình cũng là một trong số những người ấy. Lâu dần rồi cũng cảm thấy mọi thứ là bình thuờng…rồi cũng quen đi… Thật ngại ngùng khi muốn nói rằng mình thương nguời dân lao động quê của mình lắm. Uớc mơ bé nhỏ nên hạnh phúc cũng dễ tìm. Khó khăn thì cam chịu và chỉ biết cố gắng, quen với cái cần phải quen, chấp nhận cái mình đang có…” lâu rồi … đời mình cũng qua… “




Giờ thì mới thật sự biết “quê hương” là gì, chẳng cần ai phải giải thích. Học trò vui miệng hỏi Cô “ khi đi du lịch xa, điều gì là tuyệt vời nhất hở Cô?” “Đi xa , điều tuyệt vời nhất là… được… trở về nhà… “ Nghe có vẻ kỳ hoặc, nhưng đúng là như vậy….


Có một hôm tình cờ nghe được bài hát “Home “ hay còn gọi là " Going home" của Chris Daughtry (Tạm dịch là Về lại quê nhà). Daughtry đã viết và đã hát với tất cả xúc cảm... Từng câu, từng câu một cứ như là đang nói lên tâm trạng của mình lúc xa nhà. Mình cứ nghe đi, nghe lại mãi, càng nghe càng thấm thía nỗi buồn khi phải xa người thân, xa những nơi quen thuộc. càng thấy yêu quê mình hơn bao giờ hết, có thể gọi là mối tình đầu cho “quê hương”, yêu nhiều hơn nữa từ khi hiểu được quê hương là gì…

“ Quê hương là nơi khi đi xa mình thấy nhớ vô cùng, là khi trở về mình thật sự hạnh phúc, là nơi cho mình cảm giác bình yên, thanh thản, là nơi mà tất cả những gì đơn giản, môc mạc nhất cũng trở nên đẹp trước mắt mình…”

Yêu quê hương mình lắm…


Thuyhang6_6
4 - 2009



































I'm going to the place where love
and feeling good don't ever cost a thing”

Anh sẽ trở về nơi mà không anh cần phải đánh đổi bất cứ điều gì để có được sự yêu thương và cảm giác thanh thản…

I'm going home to the place where I belong
where your love has always been enough for me

Anh sẽ trở lại quê nhà, nơi mình đã sinh ra, nơi anh đã từng được chở che, ấp ủ , nơi mà anh không thể chia lìa. ở đó anh không cần gì hơn ngoài cảm giác được yêu thương…

Home – Chris daughtry

http://www.youtube.com/watch?v=o2Di51nuZVA

20 thg 12, 2010

Riêng một góc trời …



Tuấn Ngọc hát

====

Hạ còn nắng ấm,
thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi,
trong cơn mê này,
mình nhớ thương nhau 

====

Tình yêu như nắng,
nắng đưa em về,
bên giòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió,
gió mang câu thề,
xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn,
trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi,
mây vẫn mây trôi,
hắt hiu tình tôi

Người vui bên ấy,
xót xa nơi này,
thương hình dáng ai
Vòng tay biếc nuối,
bước chân âm thầm,
nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói, mơ hồ,
trong bóng tối
Em đã xa xôi,
tôi vẫn chơi vơi,
riêng một góc trời

Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu

Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa
Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi

Một mai em nhé,
có nghe Thu về,
trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh,
hát câu mong chờ,
em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm,
thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi,
trong cơn mê này,
mình nhớ thương nhau ...


====

Bản tình cuối …

Tuấn Ngọc hát

====

Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa ...


====

Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ,
mơ trăng sao đưa đến bên người.
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa.

Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu thương đã thấm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm
một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người.

Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ.
Bên em bên em ta hát khúc mong chờ.
Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say
Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay

Mưa đã rơi và nắng đã phai
trên cuộc tình ngây thơ ngày nào
Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say
qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ
Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu.
Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người ? ...

19 thg 12, 2010

Cảm ơn tình yêu - Cảm ơn Uyên Linh ...

Uyên Linh hát





Mình đã không vội ca ngợi Uyên Linh và cũng không mặn mà với VN Idol ...
Nhưng càng về sau càng thấy UL thật sự là một hiện tượng sống động, khiến mình hình dung ra một cánh cửa đang đuợc mở rộng cho một nền âm nhạc việt Nam trong trẻo hơn , sáng đẹp hơn và thật sự có chiều sâu hơn… UL hát say sưa như chưa từng đuợc hát. UL hát mà không như hát, chỉ là đang diễn tả, mà không, đang sống trong những tâm trạng yêu thương , nhớ nhung, buồn vui của nhân vật trong bài hát . Không chỉ bằng giọng hát đủ mạnh mẽ, đủ ngot ngào, đầy khao khát yêu thương, mà còn bằng cả tấm lòng, UL nâng niu từng nốt nhạc thật trân trọng, làm cho từng khỏanh khắc trong câu hát bỗng trở nên kì ảo, quyến rũ đầy ma lực. Không cần phải phô trương kỷ thuật một cách vô hồn, Uyên linh với ánh mắt thiết tha, cả cơ thể chuyển động theo từng cao trào của bài hát, hát vô tư, tự nhiên như thể sân khấu là vuờn hoa và UL là người dạo chơi ngắm cảnh, không cần phải hết sức cố gắng, UL đã ung dung bày tỏ cảm xúc của mình, thật như không thể nào thật hơn, lung linh và đáng yêu biết bao nhiêu…

Mình yêu cách mà UL nói lời “cám ơn” với những thành viên trong băng nhạc ngay lúc cô đang hát, một cánh tay chào đón, một sự cúi chào trân trọng, một sự nhừơng nhịn hiếm thấy để nâng cao giọng hát của nhóm bè, đề cho họ cùng tỏa sáng dù trong một khỏanh khắc nhưng đáng trân trọng biết bao … , đó là cách mà UL đã thể hiện thay cho lời cảm ơn của mình … Uyên Linh, một người hát có cá tính , đầy bản lĩnh, có học thức và biết trận trọng đồng nghiệp của mình …

Với “Cám ơn tình yêu”, một bài hát hòan tòan mới, một vỡ nhạc kịch thật sự mà người diễn không theo một kịch bản nào, chỉ đi theo sự dẫn dắt của trái tim và sự cảm thụ âm nhạc của mình, đẹp như chưa thể nào đẹp hơn …

Mình đã yêu giọng hát này bất kể cô ấy tên gì và cô ấy là ai, cô ấy có đọat giải hay không, điều ấy không quan trọng. Từ khi mình phát hiện nét đẹp trong tâm hồn qua cách cô ấy thể hiện những bài hát, mình biết mình sẽ còn tiếp tục dỏi theo cô ấy trong những chặng đường sau này …

Thế giới đang hàng ngày chuyển mình và cách thể hiện một bài hát cũng không thể đi theo một lối mòn nào đó đã đuợc định sẵn. Mình dám khẳng định rằng Uyên Linh là người tiên phong với cách dẫn dắt từng nốt nhạc, từng giai đọan rất nhỏ của cả một câu chuyện âm nhạc bằng sự kết nối một tâm hồn tràn đầy cảm xúc với người nghe không chỉ dựa sự phô truơng kỷ thuật, khiến họ bị lôi cuốn theo một cách say sưa - nhưng đầy ý thức - vào một thế giới khác, quên đi những vui buồn trọng thực tại rồi chợt bừng tĩnh nhận ra rằng họ vừa đuợc cảm nhận một cái gì gọi là “tác phẩm nghệ thuật” sẽ tồn tại thật lâu trong lòng những người khách quan cảm thụ âm nhạc theo đúng nghĩa của nó…


Cảm ơn tình yêu - Cảm ơn Uyên Linh …


Thuyhang6_6

====


Những Khỏanh khắc đầy cảm xúc  của Uyên Linh :


Chỉ là giấc mơ




Đường cong



Sao chẳng về với em



 



Take me to the river





17 thg 12, 2010

T h ứ c ...

====

Vừa uống xong 1 ly cà phê sữa.
Tối nay nhất định sẽ thức dù chẳng biết để làm gì...

====

Thật ra chỉ vì Home alone thôi ... ;;)

====

Chiếc lá thu phai ...

====












====

Có thể hôm qua , hôm nay hay ngày mai em chính là chiếc lá ấy ...

Rồi có một hôm, một người lữ khách tình cờ nhặt chiếc lá cuối mùa thu và ép vào một nơi rất đẹp - trong -  trái  - tim  - mình...

Chiếc lá vẫn phai một màu nâu vĩnh cửu,  thật lắng đọng và thật bình yên ...

====

Thu 
    Phương   
            hát






Về đây đứng ngồi
Đường xa quá ngại
Để lòng theo chút nắng bên ngoài
Mùa xuân quá vội
Mười năm tắm gội
Giật mình ôi chiếc lá thu phai

Người đâu mất người
Đời tôi ngốc dại
Tự làm khô héo tôi đây
Chiều hôm thức dậy
Ngồi ôm tóc dài
Chập chờn lau trắng trong tay

Về thu xếp lại
Ngày trong nếp ngày
Vội vàng thêm những lúc yêu người
Cuồng phong cánh mỏi
Về bên núi đợi
Ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay

Nằm nghe giữa trời
Giòn vang tiếng cười
Điệu kèn ai buốt trong tôi
Mùi hương phấn người
Một hôm nhớ lại
Hẹn ngày sau sẽ mua vui...


 ====

Miền quê : Âm thanh của buổi sáng ...

====

Bình minh chim hót …

16 thg 12, 2010

Đêm nghe tiếng vĩ cầm ...


Nhớ lúc con nằm trong nôi
Mẹ đong đưa kẽo kẹt
Cây lá bên hè lao xao giọng hát
ở trong này Mẹ cất giọng à ơi…


Lời Mẹ ru êm như suối mát
Như đồng xanh bát ngát mênh mông
Êm như tiếng vĩ cầm trong đêm vắng
Dịu dàng như gió thổi nhẹ giòng sông…



Mẹ dắt con lên núi
Đường gập ghềnh con bước một , bước hai
Tiếng êm ái, Mẹ bên con gần gũi
Thời ấu thơ hạnh phúc với tầm tay…


Đêm nay…

Tiếng vĩ cầm ai bỗng trầm, xa vắng
Tưởng chừng như đang qua núi , qua đồi
Con nghe tiếng vĩ cầm trong nước mắt
Nhớ ngày xưa, con nhớ lắm, Mẹ ơi…

Thuyhang6_6
( viết cách đây lâu lắm, không nhớ là năm nào)
====



====

14 thg 12, 2010

Tim anh trôi về em ...



Ðể những khi xa rời anh còn em như ta mới yêu
Thì xin cho anh làm sông trôi về bến hẹn
Những khi đau buồn em ngồi yên bên sông nước xanh
Là anh trôi vào trong em bình yên nhé

Dù đi phương nào
Dòng sông vẫn theo
Sông theo chân em đi để mãi
Không cách chia

Trái tim anh luôn trôi về em
Ðời sống anh đang tan vào em
Yêu như là yêu thôi
Vì sông như là thế thôi
Cứ âm thầm hát âm thầm trôi
Trái tim anh tìm được nhịp rồi
Sẽ trôi xuôi về tim em

Dù nắng hay mưa dầm khi tìm em nghe em thoáng vui
Là cơn vui kia sẽ lôi anh vào bất tận
Ðến nghe em cười anh về nghe thêm trong giấc mơ
Một khi yêu đầy, anh yêu đầy như thế

Tình yêu trôi về
Thành sông mát trong
Anh trôi theo tim em để mãi
Không cách chia

Trái tim anh luôn trôi về em
Ðời sống anh đang tan vào em
Yêu như là yêu thôi
Vì sông như là thế thôi
Cứ âm thầm hát âm thầm trôi
Trái tim anh tìm được nhịp rồi
Sẽ trôi xuôi về tim em

Sáng tác : Quốc Bảo

^^ ... Trưa nay ăn gì ... ^^


































save lại những comment rất dễ thương ở FB ...




12 thg 12, 2010

Have Yourself A Merry Little Christmas ...

Charice Sings
with Christian Bautista and Mark Bautista

====

 ^^  Wishing you a Merry Christmas
 and a Happy New Year. my dear friends ^^

Merry Christmas Pictures, Images and Photos



====

Oh yeah, mmm
Have yourself a merry little Christmas
Let your heart be light
From now on your troubles will be out of sight, yeah

Have yourself a merry little Christmas
Make the Yuletide gay
From now on your troubles will be miles away, oh

Here we are as in golden days
Happy golden days of yours, ah
Faithful friends who are dear to us
They gather near to us once more, ooh

Through the years we all will be together and
If the fates allow
Hang a shining star upon the highest bow, oh yeah, oh
And have yourself a merry little Christmas now, oh, oh
Faithful friends who are dear to us
They gather near to us once more, oh, oh

Through the years we all will be together and
If the fates allow, oh yeah
But 'til then we'll have to muddle through somehow, oh yeah, oh, oh
And have yourself a merry little Christmas now, ooh yeah, oh, ooh

====

This month 30 years ago...

====

Acoustic cover by Binh Minh, my friend in Holland

====




====

8 thg 12, 2010

Trở lại tuổi thơ...

====

Bạn quý của tớ...

Cảm ơn cậu vì đã đưa tớ trở lại thế giới của tuổi thơ bị đánh mất, được cùng cậu dạo chơi lang thang như những ngày vô tư bé nhỏ nhất …

Được cùng đi mua sắm với người mình quý mến, được quan sát và góp ý, được ngắm nhìn, được chăm lo như một người thân thiết nhất, tớ cảm động lắm và hạnh phúc lắm. Trên đường đời tớ vẫn mơ ước nhưng không dám tìm kiếm một người như thế, rồi một ngày kia cậu bước ra cuộc đời này như một giấc mơ…

Cậu với tâm hồn nhân hậu, trong sáng, yêu nghệ thuật, yêu tất cả những sinh linh dù rất bé nhỏ. Cậu thật vị tha và cao thượng dù đã trải qua biết bao là gian truân … Cậu với những sở thích và quan niệm sống rất giống như tớ,  trên hết là  tớ cảm nhận được sự quý mến chân thành của cậu sau tất cả những gì cậu đã dành cho tớ ...

Lòng tớ tràn ngập niềm vui được chở che trong bàn tay ấm áp và thân thiết của cậu ...

Nếu có kiếp sau, tớ ước được đầu thai cùng một gia đình với cậu, để tớ không bao giờ phải xa cậu dù chỉ là một thời gian rất ngắn …

Cho dù cậu  đang ở xa thật xa, tớ sẽ vẫn dỏi theo và cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với cậu.

Tớ sẽ rất nhớ cậu, người bạn thân thiết  nhất của tớ, người đã mang đến cho tớ cảm giác được yêu thương, cảm giác thật sự đang được sống ...
 …

=====

Bài hát này tớ đã riêng tặng cậu ...
http://moon-ah.blogspot.com/2010/12/i-believe-my-heart.html

7 thg 12, 2010

Gửi người em gái …

====

  Đường phố vắng bóng đèn, chạnh lòng tôi nhớ tới người em....
 Tôi có người em gái, tuổi chớm dâng hương, mắt nồng rộn ý yêu thương.
 Đôi mắt em nói nhiều tha thiết như dáng kiều, ôi tình yêu ...

====


Đoàn Chuẩn – Từ Linh

Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng
đượm đà phong kín cánh mong manh tấm hoa lòng
Hà Nội chờ đón tết vắng bóng người đi liễu rũ mà chi
đêm tân xuân Hồ Gươm sao long lanh, hoa á mai rơi rủ nhau nơi phương xa
đường phố vắng bóng đèn, chạnh lòng tôi nhớ tới người em


Tôi có người em gái, tuổi chớm dâng hương, mắt nồng rộn ý yêu thương,
đôi mắt em nói nhiều tha thiết như dáng kiều, ôi tình yêu
Nhưng một sớm mùa thu giữa chân trời xanh ngát, nàng đi gót hài xanh
Nàng đi cho dạ sao đành, đừng quên lối cũ ân tình nghĩa xưa


Rồi từ ngày ấy nước sông ngăn cách đôi lòng
Chuyện tình vỡ lỡ bến cô đơn không ai ngờ
Tình nghèo xa cách mãi em tôi đành ôm mối sầu mà đi
Em tôi đi màu son lên đôi môi
Khăn soan bay lả lơi trên hai vai
Nhìn xác pháo bên thềm gởi lòng tôi nhớ tới người em

====

( Nhìn Huy MC thấy nhớ một thời, thấy tiếc cho một mối tình, một gia đình rất đẹp ...)

5 thg 12, 2010

Anh mãi là…

Mai hương & Uyên Linh hát 





Hạnh phúc ...


====

Hạnh phúc đôi khi đơn giản chỉ là nắm tay người mình mến thương la cà trên phố ...


Phố chiều nay xinh hơn mọi khi
Phố thênh thang, phố không dài lê thê…
Phố ấm hơn trong đôi tay chạm vào nhau rất khẻ
Phố lang thang ngày cuối thu xanh biếc mắt em cười…
====

3 thg 12, 2010

Cỏ mềm …


Thủy Bông hát

====

Các note cao đẹp lạ lùng, Thủy yêu ...
Mình có cảm giác được tay trong tay đi dạo với ai đó trong khu vườn với những âm thanh diệu kì của thiên nhiên, dù cho những khóm cỏ khiêm tốn ẩn mình đâu đấy, những bông hoa dại còn rụt rè sau đêm ngủ muộn, mọi nơi đều đẹp như tranh, nàng tiên của âm thanh ạ. Yêu nàng hơn vì bài hát này... Chưa từng nghe ai nhả chữ đầy xúc cảm và hoàn hảo như nàng. Không tìm ra lời nào đẹp hơn để nói nữa…:x… >:D< @_@

thuyhang6_6

====

 

====

I can't help falling in love with you

by HCT
====

Lâu rồi tự nhiên thích nghe những giọng hát không chuyên (hát chỉ để thỏa mãn niềm đam mê ca hát) ), những giọng hát đẹp, hát từ trái tim đã mang đến cho mình những cảm xúc thật tinh khôi …





====

Wise men say - Only fools rush in,
But I can't help falling in love with you)
wise men say-only fools rush in
but I can't help falling in love with you...


Shall I stay - Would it be a sin,
If I can't help falling in love with you.


As the river flows
Gently to the sea
Darling so it goes
Some things are meant to be


Take my hand - Take my whole life too,
For I can't help falling in love with you.

2 thg 12, 2010

somewhere to rely on...

I believe my heart …

For you, the one i  admire , the one who's  always beside me whenerver i'm happy or sad .You are so real and so close to me , not too far to touch ...

You are just like the sun rays that warm my heart , the first rain that cools the thirsty  field  ...

Thanks for being my special friend...


====




You don't have to speak at all
I know what you'd say
I know every secret about you ...


I believe my heart
How can it be wrong
It says that what i feel for you i will feel my whole life long...


I believe my heart
The portrait that it paints for you is a perfect work of art ...


====

Thanks for the song, the great voice of Thủy Bông and Tiazh tiz

====