Người phu quét lá bên đường
quét cả nắng vàng quét cả mùa thu
Rừng thu phơi những cành khô
trăng về sau hè
Ngày thu xanh yếu làn da
em nằm ốm chờ
Người phu quét lá dưới nguồn
quét cả gió nồm quét cả mùa đông
Đầu sân hoa tím sầu đông
Bèo mang hoa tím về sông
Còn em xanh mướt hồng nhan
Chiều em ra bến cầu kinh
Người phu quét lá bên đường
quét cả nắng hồng quét hạ buồn tênh
Mầu da em đã nâu hồng
chân nhộn phố phường em về biển xa
Bàn chân thoát chốn ao tù
em về đứng chờ dưới ngọn tình ca
Mùa xuân lót lá em nằm
lót đầy hố hầm lót lời đạn bom...
Người phu thôi quét bên đường
quét chỗ em nằm quét cả mùa xuân
Trịnh Công Sơn _ Quang Dũng hát
---
11 thg 4, 2010
9 thg 4, 2010
Sen hồng một độ
Một ngày cuối tháng ba và đầu tháng tư, những người bạn và tôi theo đoàn người rất dài " hành hương" vào khu DLBình Qưới để tìm lại những giai điệu của người nhạc sĩ tài hoa , đêm nhạc " Sen hồng một độ" , kỉ niệm 9 năm ngày mất của người nhạc sĩ họ Trịnh ...
Người đã đi xa mà như vẫn còn đâu đây... Dòng người nối nhau đi lặng lẽ, lặng lẽ đứng ngồi, lặng lẽ lắng nghe những tác phẩm bất hủ của người ...
Những giai điệu không bao giờ xưa cũ, mộc mạc mà thật tinh tế, những ca từ thâm trầm, xuất phát từ một trái tim thật tử tế đi mãi vào tận hồn người và ở lại nơi đó.
Hình như dòng người cứ như thế mỗi năm lại dài hơn, gắn kết nhiều thế hệ có cùng suy nghĩ và phong cách ứng xử đối với cuộc đời qua âm nhạc của người họ Trịnh, yêu người đến thế, yêu đời đến thế ...
" Tôi là ai mà yêu quá đời này..."
-----
Người đã đi xa mà như vẫn còn đâu đây... Dòng người nối nhau đi lặng lẽ, lặng lẽ đứng ngồi, lặng lẽ lắng nghe những tác phẩm bất hủ của người ...
Những giai điệu không bao giờ xưa cũ, mộc mạc mà thật tinh tế, những ca từ thâm trầm, xuất phát từ một trái tim thật tử tế đi mãi vào tận hồn người và ở lại nơi đó.
Hình như dòng người cứ như thế mỗi năm lại dài hơn, gắn kết nhiều thế hệ có cùng suy nghĩ và phong cách ứng xử đối với cuộc đời qua âm nhạc của người họ Trịnh, yêu người đến thế, yêu đời đến thế ...
" Tôi là ai mà yêu quá đời này..."
-----
1 thg 4, 2010
30 thg 3, 2010
Chờ một ngày tháng tư...
Sáng ngày 30/3 , thức dậy thật sớm, mình đã đi xe 50km đến Bình quới để... xếp hàng cùng với những người yêu nhạc Trịnh ...
Mục tiêu hướng tới là tấm vé xinh xinh dành cho hai người...
Rất từ tốn, rất văn minh, đúng là văn hóa xếp hàng của Trinh's music lovers ^^...
Lặng lẽ nơi này...
Vào Hội quán TCS ...
Chút suy tư hòa với khung cành êm đềm nơi đây ...
Nghịch với em súng Bình quới ...^^
23 thg 3, 2010
Phôi pha...
...
Thật xúc động khi ai đó đã cần mẫn thưởng thức những sản phẩm vừa ngô nghê vừa buồn cười của mình ...
Tìm tòi mãi trong " kho tàng ảnh" mới có được mấy tấm ảnh có vẻ hơi " phôi pha " một tí, mơ màng một tí cho hợp với bài hát
Em thích một thế giới có những âm thanh và hình ảnh đáng nhớ, không thể gọi là đẹp nhưng cũng đủ để lại một ấn tượng nào đó...vì thế có bao nhiêu thời gian rảnh là em đi chụp linh tinh, góp nhặt nhựng kỷ niệm thật nhỏ nhoi làm thành nhưng niềm vui thật nhỏ nhoi...
Em cảm nhận như mình đang có một người rất ...thân để chia sẻ một góc nhỏ cuộc sống của em, nơi ấy chỉ có mình em với chính em như từ ấy đến giờ... như một chút đơn độc của nhân vật mà ai đó nhìn thấy ở "Phôi Pha" ...
Em bằng lòng với sự đơn độc của mình và biết thưởng thức nó, biến cái sự một mình ấy thành niềm vui bé nhỏ hiếm khi sẻ chia với ai....
Dẫu sao có một người hiểu đôi chút về mình cũng sẽ vui hơn
...
Mà dẫu sao đó cũng chỉ là từ ngữ, có thể không định nghĩa là gì, chỉ cần những người trong cuộc tìm thấy niềm vui trong suốt như suối nhạc và êm đềm như một chút gió buổi chiều...
Thật xúc động khi ai đó đã cần mẫn thưởng thức những sản phẩm vừa ngô nghê vừa buồn cười của mình ...
Tìm tòi mãi trong " kho tàng ảnh" mới có được mấy tấm ảnh có vẻ hơi " phôi pha " một tí, mơ màng một tí cho hợp với bài hát
Em thích một thế giới có những âm thanh và hình ảnh đáng nhớ, không thể gọi là đẹp nhưng cũng đủ để lại một ấn tượng nào đó...vì thế có bao nhiêu thời gian rảnh là em đi chụp linh tinh, góp nhặt nhựng kỷ niệm thật nhỏ nhoi làm thành nhưng niềm vui thật nhỏ nhoi...
Em cảm nhận như mình đang có một người rất ...thân để chia sẻ một góc nhỏ cuộc sống của em, nơi ấy chỉ có mình em với chính em như từ ấy đến giờ... như một chút đơn độc của nhân vật mà ai đó nhìn thấy ở "Phôi Pha" ...
Em bằng lòng với sự đơn độc của mình và biết thưởng thức nó, biến cái sự một mình ấy thành niềm vui bé nhỏ hiếm khi sẻ chia với ai....
Dẫu sao có một người hiểu đôi chút về mình cũng sẽ vui hơn
...
Mà dẫu sao đó cũng chỉ là từ ngữ, có thể không định nghĩa là gì, chỉ cần những người trong cuộc tìm thấy niềm vui trong suốt như suối nhạc và êm đềm như một chút gió buổi chiều...
vẫn vơ...

... Có những cảm xúc gì khiến người ta khổ đến thế, mệt thật !
Dạo này anh có đủ " ba đầu sáu tay" như đã mơ ước chưa? Hôm nọ xem cái video clip thấy ai đó phản đối buổi biểu diễn nhạc Trịnh ở Don Walsh (lâu rồi). Buồn ghê ! Ít nhiều anh và những người bạn cũng đã và đang chịu những áp lực khi theo đuổi một tình yêu với nhạc Trịnh ... Cố lên nhé ! ...
22 thg 3, 2010
Bởi vì mùa thu tôi ở lại ...
====
Đoãn khúc thu Hà nội
Bởi vì mùa thu tôi ở lại
Hà Nội mùa thu Hà Nội thu
Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ
Không bởi vì em hay vì em
Hà Nội mùa thu Hà Nội gió
Xôn xao con đường xôn xao lá
Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa
Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa
Bởi vì mùa thu tôi ở lại
Hồng má môi em hồng sóng xa
Vì một bàn tay không ngần ngại
Tặng hết cho tôi một phố chờ
Sẽ thêm một đời nhớ trăng Hà Nội Thu ơi
TCS - Thu Phương hát
Em đi bỏ mặc con đường...
TCS - Mỹ Linh hát
Bỏ mặc căn nhà, bỏ mặc tôi
Bỏ mặc nơi đây, bỏ mặc người
Bỏ trăm năm sau, ngàn năm nữa
Bỏ mặc tôi là, tôi là ai
Em đi bỏ lại con đường
Bờ xa cỏ dại, vô thường nhớ em
Ra đi,em đi bỏ lại dậm trường
Ngàn dâu cố quạnh, muôn trùng nhớ thêm
Bỏ mặc đêm dài, bỏ mặc tôi
Bỏ mặc gian nan, bỏ mặc người
Bỏ xa xôi yêu và gần gũi
Bỏ mặc tôi buồn giữa cuộc vui
Bỏ mặc mưa về, bỏ chiều phai
Bỏ mặc hư vô, bỏ ngậm ngùi
Bỏ đêm chưa qua, ngày chưa tới
Bỏ mặc tay buồn không bàn tay
Bỏ mặc vui buồn, bỏ mặc ai
Bỏ mặc chân không, bỏ mặc người
Bỏ tôi hoang vu và nhỏ bé
Bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi
---
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)