14 thg 1, 2011

Lần đầu bị gãy - Tập 1

Lúc chiều mình loay hoay thế nào mà vướng phải đống dây hoa leo khô ở dưới đất, thế là  ngã xuống sân xi măng một cú thật đáng kể, thật tình là rất đau. sau đó phát hiện ngón chân cái ngay đơ không còn cảm giác, giống như bị tiêm vào mấy mũi thuốc tê vậy . Đi bác sĩ chụp x quang mới phát hiện là gãy đốt ngón chân cái ấy...Bác sĩ bảo  ít nhất là một tháng mới lành. Giờ mới thật sự thấy rất  đau nhức vì  chỗ ngón chân  ấy và nữa bàn chân đã bị sưng tím ... Buồn thật ! Những ngày sắp tết lúc nào cũng bận rộn mà mình như thế này ...

Lần đầu tiên biết cảm giác bị gãy xương là như thế nào ...





Chân ải chân ai...


Kỉ niệm từ FB 's friends :












Sometimes when we touch ...



Moon hát ...

Can you hear the sound of the heavy rain outside ?

Ừ thôi em về ...





Hát không mic ...

11 thg 1, 2011

Snowstorm in South Carolina, where my friend lives...

11/01/2011 ...
22:54
====

Mong bình yên đến với bạn của mình...


====


http://www.baomoi.com/Tag/South-Carolina.epi :

" ...Các đợt mưa tuyết dày đặc đã đóng cửa các phi trường trong vùng New York làm cho hàng ngàn hành khách phải khốn đốn trong thời gian hậu Giáng Sinh vốn thường tấp nập người đi lại.
Khu vực New York là trung tâm bão và đã có 46 cm tuyết rơi xuống trong ngày Chủ nhật.
Các tiểu bang Massachusetts, Maine, Maryland, New Jersey, North CarolinaVirginia đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp.
Lần đầu tiên từ hơn một trăm năm nay, tuyết đã rơi xuống hai tiểu bang Georgia và South Carolina trong dịp lễ Giáng Sinh... "


====

The snow storm of 2011 - Greenville, SC was buried in 5" of snow. What will happen? Do we have enough milk and bread? Must see this trailer. 

















====


Well it’s official. A major winter storm swept across the Southeast yesterday and is still continuing as I write this. It is currently crushing North Carolina and South Carolina in heavy wet snow. Here in Lyles, TN we have received 3 inches and it is still snowing. It is expected to stop here in the next hour but start again later tonight and tomorrow. Counties just to our south received 14 inches in some places! That is AMAZING! Some places across the south received even more. I said that I would put out a timing map for the storm yesterday. Well, an incident had happened (which I am not going to speak of) that kept me from doing much. I’m okay now and enjoying the deep and heavy snow! All roads in Middle Tennessee are impassable. Even the main roads are treacherous. I don’t have much else to say. Just wanted to update you all on the situation here in Tennessee. Everyone have a great rest of the day and ENJOY THE SNOW!
Josh Sigafoose

about me...



Tôi là nguời thợ điêu khắc cần cù , mỗi ngày mài dũa những sần sùi của cuộc đời 
để  biến cái sần sùi ấy thành một bức tượng dù không đẹp lắm nhưng 
đủ sức lay động lòng tôi, và nếu may mắn, sẽ làm lay động trái tim của ai đó...


Thuyhang6_6
  

Vườn cây của Ngoại ..



































Nhớ Ngọai của con …

Vườn sầu riêng 

Hồi đó , đến mùa trái cây H cùng mấy đứa nhóc trong gia đình phải đi "
coi vườn" cho bà ngoại . Bọn mình đã giăng võng chót vót trên hai cây
cao mà nằm, rồi còn “ cất nhà” trên ngọn sầu riêng nữa. Ở
trên ngọn cây nhìn bốn phía ruộng đồng xanh muớt với hàng dừa cao
thẳng tắp , mọi vật đều nhỏ bé từ phia con sông xa kia . Đầu óc bọn
mình non nớt lắm, chỉ thấy vô cùng sung sướng khi được ngồi ngất
ngưởng trên cây sầu riêng và không hiểu vì sao minh sung suớng đến như
vậy.




Căn chòi nhỏ trên cây sầu riêng cũng dễ thuơng và chỉ không đẹp bằng
những cảnh thần tiên trong truyện cổ tích thôi.


















Muốn tới được khu vườn của ngoại phải đi qua con đường bờ dài khoảng
một cây số, hai bên là sông rạch với những hàng dừa nuớc trĩu quả.
Bọn mình vừa đi vừa nhảy chân sáo, vừa nhìn hai bên xem có chỗ nào
nuớc cạn, lộ ra máy cái hang còng, bọn mình sẽ dừng lại “câu” mấy
con còng nhỏ đi lang thang ngoài cửa hang, trưa về đem kho tiêu và hái
mấy cọng rau dền bên vệ đường đem về nấu canh với bột ngọt , thế là đã
có buổi cơm trưa thịnh soạn rồi đó… Bạn có ăn món còng kho
tiêu chưa ? Cua bé ( còng) đem về rửa sạch, dầu phi hành tỏi và cho cua vào, thêm nước mắm, đường, bột ngọt và tiêu thật cay…kho đến khi sệt lại là
được. Vị mặn mặn, ngọt ngọt, cay cay, ăn với cơm nóng thì hết biết…































Đây cũng là nơi ghi dấu những ngày bọn mình tâp tành nấu nuớng, tự học
nấu nồi cơm đầu tiên , học nấu món canh và món kho đầu tiên bằng những sản vật thiên nhiên của chính trong khu vuờn nhỏ này…


































Lãng mạng chuyện “ quét sân “


Nơi quê mùa vậy mà cũng có một mối tình thật lãng mạng xảy ra … Không
phải của H mà là của nguời dì ruột thứ năm, bạn trai của dì là “anh chàng” đẹp trai, cao ráo giờ và kết quả mối tình lãng mạn ấy là sáu đứa con trong một gia đình thật hạnh phúc…

... Cứ mỗi lần “ anh chàng “ này về - dì kể lại – công việc đầu tiên
của dì là phải quét dọn sân, nhà thật sạch sẽ, nhất lá cái sân , quét
hết cái sân dài thậm thuợt thì đến con đường bờ, lỡ rồi phải quét
luôn con đường bờ ấy để mỗi buớc chân chàng đặt lên phải là một nơi
thật sạch sẽ, thật gọn gàng… Không biết có phải anh chàng này phải
lòng dì là bởi vì chuyện quét sân ra tới đường bờ hay không, chuyên ấy
chỉ có trời mới biết.

Dì chỉ kể hoài chuyên ấy thôi , còn chuyện tiếp đãi chàng món gì sao
không nghe nói gì hết. Nghe mãi rồi đứa cháu nhỏ khờ khạo là H đây
cũng thấy “ nhập tâm” và khi lớn lên nó cũng có khuynh hướng làm giống
như vậy, nghĩa là ngoài chuyện nấu nuớng đãi khách, điều quan trọng là
phải quét từ sân ra đường thật sạch, rồi từ đầu đường , sẵn trớn đi
thêm “ vài đường chổi lả lướt khoảng 50m nữa “ để chào đón những
người mà mình quí mến… Bởi vậy, mai mốt mấy bạn có đến nhà H , nếu
không nhắc thì H chỉ lo quét sân mà quên nấu ăn thì đói ráng chịu đó
nha…


Trận chiến trên không và … dưới đất





























Nếu chỉ kể chuyện những kỷ niệm về cây sầu riêng mà không kể đến cây
măng cụt thì thật là thiếu sót. Không biết có  bao giờ bạn leo cây
măng cụt để hái trái chưa? Với thân Cây măng cụt già, thường thì một
vòng tay ôm không hết, muốn leo lên để hái trái thì không thể leo từ
thân cây mà là từ nhánh cây rủ xuống đất. nhánh cây măng cụt đặc biệt
rất dẻo, dễ leo và không sợ bị gãy nhánh.

Thật không gi bằng được ngồi vắt vẻo trên phía gần ngọn cây măng cụt,
tha hồ chọn lựa những trái chín màu tím thẩm ngã sang màu đen, vỏ mểm
mại để có thể bổ ra ăn mà không cần sự can thiệp của hai cái đẩu gối
hoặc phải dùng dao…

Nhớ lúc ấy thật là tội nghiệp cho mấy cô cậu muốn ăn măng cụt mà không
dám leo lên cây, đành phải đứng dưới đất nhao nhao “ Hái cho tao một
trái”, “ Hái cho tao với…” Thần dân ngồi trên cây cũng tỏ vẻ phóng
khóang, thỉnh thoảng thả xuống năm cái vỏ thì cũng có một trái măng
cụt còn nguyên để thân dân dưới gốc cây thường thức. Rộng rãi , tốt
bụng như vậy mà còn bị cho là “ láu cá” nên thỉnh thỏang ăn xong cũng
quăng vỏ lên trên cho bỏ tức…Phía trên ném vỏ xuống, phía dưới quăng
vỏ lên…

Thế là trận chiến sử dụng vũ khí chủ yếu là vỏ trái măng cụt xảy ra
ngày càng kịch liệt. Phe ta ở trên cây muốn có “ vủ khí” để tấn công
thì phải ăn thêm những trái trái măng cục nữa để lấy vỏ mà … ném
xuống .Tuy được “xơi” măng cụt nhiều nhưng khi bị tấn công thì không
có con đường nào để chạy. Loay hoay trên cây trong lúc cái bụng đang
óc ách vì chứa măng cụt quá nhiều , thật là thê thảm. Phe mình ở dưới
đất thì có rộng đường xoay trở, được phe ta ở trên vô tình cung cấp
thêm “ vũ khí” nhưng bù lại cái bụng đói meo, dương Đông kích Tây vậy
mà chỉ “bách phát bách trật”… Nhiều hiệp trôi qua nhưng bất phân thắng
bại, phe ta và phe mình phải đành ngừng chiến . Thần dân dưới đất nằm
lăn ra gốc cây thở hào hển . Thần dân trên cây quần áo ướt đẫm màu
măng cụt pha lẫn mồ hôi, nhìn xuống dưới thấy thương tình … lầm lũi
hái mấy chục trái măng cụt gói vào trong vạc áo , từ từ bò xuống, rồi
từ từ mang “ cống vật “ đến cho thần dân duới gốc cây xơi , hai bên
nhe răng cười hỉ hả, thế là cuộc chiến kết thúc thật sự cùng với những
cái bụng no nê hân hoan , cùng nhau thẳng tiến ra sông rồi nhảy ùm
xuống tắm…

Đó là một phần của những kỷ niệm với vùng quê Phú Hội , xin được chia
sẻ với những ai đã từng và chưa từng đến Phú Hội, một chút gì gọi là “
Lời quê góp nhặt dông dài … “


thuyhang6_6

14/11/2008

Gửi ngàn lời yêu thương...

====

Tuấn hưng hát


Đọan  phim quay vội từ TV- Gửi đến người mến thương ...


====


Con đường lên đèn
Chiều bâng khuâng trên phố dài
Từng đàn chim bay theo nhau về cuối bầu trời
Có chút cô đơn nào vẫn âm thầm lãng du 
Trong ánh mắt, chợt dâng lên bao nỗi niềm
Im lặng đêm về, ngọn đèn khuya hiu hắt mờ
Một vì sao rơi đơn côi như nỗi đợi chờ
Có chút chơi vơi nào, dưới bên thềm có mây
Cho khúc hát mang bao ưu tư về đây

Ở nơi, phương trời xa rất xa
Em có biết đêm dài a đã qua
Khi riêng mình, anh thầm ước từng phím môi mềm
Nụ hôn em, mong manh dịu êm.

Những nụ hoa còn buồn xanh xao trên lối về
Lặng thầm trong đêm phiêu du câu hát đợi chờ
Lấp lánh ánh sao rơi, phía chân trời rất xa
Chợt tình anh, mang bao yêu thương gửi đến em


[chorus]


Người yêu, bên bờ xa ngút ngát
Từ sâu trái tim này, anh nhớ em
Đã bao mùa, Bao ngày nắng rồi mưa vơi đầy 
Tình yêu anh trao em mãi không phai
Ngươi yêu ơi, trong lòg anh nhớ em
Dù năm tháng anh vẫn mong chờ em
mong một ngày, ấm nồng thấm làn tóc môi hôn em đây
Cầm tay em, sẽ mãi chẳng rời xa



Minh Vương & Lê Việt Khánh

8 thg 1, 2011

Thinking of you ...

Một người anh, làm nghề đồ họa thiết kế kiêm vẽ truyện tranh Nhật, vẽ tặng mình cách đây đã lâu... ^^











Không phải ai cũng có những ngày cuối tuần đuợc đi uống cà phê với bạn bè hay những buổi họp gia đình, bạn bè ấm cúng, đơn giản là vì mỗi nhà, mỗi cảnh... Vì vậy khi được ai đó nghĩ đến mình trong một ngày cuối tuần như mọi ngày thì người kia chắc sẽ vui lắm, mình đóan như vậy, cái này gọi là “ suy bụng ta, ra bụng người, hehe ...^^
Giờ mình đang nghĩ về các bạn, những người đã từng hơn một lần quan tâm đến mình…
Chúc các bạn những ngày cuối tuần  thật vui và ý nghĩa nhé
:x :x


Comments đáng nhớ từ FB :










7 thg 1, 2011

Mắt buồn ...

Trần Thái Hòa hát


Đôi mắt em lặng buồn
nhìn thôi mà chẳng nói
tình đôi ta vời vợi
có nói cũng không cùng
có nói cũng không cùng.

Yêu hết một mùa Đông
không một lần đã nói
nhìn nhau buồn vời vợi
có nói cũng khôn cùng
có nói cũng khôn cùng.

Trời hết một mùa Đông
gió bên thềm thổi mãi
qua rồi mùa ân ái
qua rồi mùa ân ái.

Em ngồi bên song cửa
Anh đứng tựa tường hoa
Nhìn nhau mà lệ ứa
Một ngày một cách xa
Một ngày một cách xa

Thơ : Lư Trọng Lư
Nhạc : Phạm đình Chương

====

Một Mùa Đông


Thơ :Lưu Trọng Lư

I

Đôi mắt em lặng buồn,
Nhìn thôi mà chẳng nói
Tình đôi ta vời vợi
Có nói cũng không cùng



Yêu hết một mùa đông
Không một lần đã nói
Nhìn nhau buồn vời vợi
Có nói cũng không cùng



Trời hết một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi
Qua rồi mùa ân ái:
Đàn sếu đã sang sông



Em ngồi trong song cửa
Anh đứng tựa tường hoa
Nhìn nhau mà lệ ứa
Một ngày một cách xa



Đây là giải Ngân hà
Anh là chim ô thước
Sẽ bắc cầu nguyện ước
Một đêm một lần qua
Để mặc anh đau khổ
Ái ân giờ tận số
Khép chặt đôi cánh song!
Khép cả một tấm lòng



II

Em là gái trong khung cửa
Anh là mây bốn phương trời
Anh theo cánh gió chơi vơi
Em vẫn nằm trong nhung lụa


Em chỉ là người em gái thôi
Người em sầu mộng của muôn đời
Tình em như tuyết giăng đầu núi
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời



Ai bảo em là giai nhân
Cho đời anh đau khổ?
Ai bảo em ngồi bên cửa sổ
Cho vướng víu nợ thi nhân



Ai bảo em là giai nhân
Cho lệ tràn đêm xuân?
Cho tình tràn trước ngõ,
Cho mộng tràn gối chăn?


III


Ngày một ngày hai cách biệt nhau
Chẳng được cùng em kê gối sầu,
Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo,
Cùng cười những chuyện thế gian đau.



Ngày hôm tiễn biệt buồn say đắm
Em vẫn đùa nô uống rượu say
Em có biết đâu đời vắng lạnh
Lạnh buồn như ngọn gió heo may.



Môi em đượm sặc mùi nho tươi
Đôi má hồng em chúm nụ cười
Đôi mắt em say mầu sáng lạn,
Trán em để lỏng làn tóc lơi.



Tuy môi em uống lòng anh say
Lời em càng nói, càng chua cay
Anh muốn van em đừng nói nữa
Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay.


IV


Hãy xếp lại muôn vàn ân ái
Đừng trách nhau đừng ái ngại nhau
Thuyền yêu không ghé bến sầu
Như đêm thiếu phụ bên lầu không trăng.



Hãy như chiếc sao băng băng mãi
Để lòng buồn, buồn mãi không thôi...


====


Một hạt dẻ dành cho Lọ lem...



====

Cà Rốt  - Thiên Thần biết khóc...
bởi Anh Khoai Tây vào ngày 06 tháng 1 2011 lúc 8:37 chiều


Dear Cà rốt :
Những điều Em làm như thế này, cho anh thấy thêm cả một bầu trời Trịnh Công Sơn ý nghĩa mà chúng ta đồng điệu!

Em đã và đang cho cuộc sống này những điều em có, chứ không có dư!
Vì thế - nỗi xúc động nhân lên gấp bội!  Hơn bao giờ hết - anh Khoai Tây rất hãnh diện và yên tâm về Em, về chén chè chuối nước cốt dừa có đậu phộng rang giòn tan...

Và anh lại càng hiểu thêm những lần anh Khoai Tây làm Em khóc, cô em gái bé bỏng của anh Khoai Tây ạ!

Anh ngơ ngác đi lang thang cả buổi hôm nay, nhìn cuộc đời độ lương hơn:  Nhờ Em đó - Thiên Thần biết khóc ạ!

Love - 
Anh Khoai Tây!

====

Cà rốt January 6 at 3:59am Report
Cà rốt  - To Anh Kiet: ngày 05 tháng 1 lúc 12:07 sáng
Mình muốn đóng góp vào quỹ giúp TRẺ EM VUI XUÂN, NGƯỜI GIÀ ẤM TẾT 1.000.000 dong. Xin vui lòng cho mình số Tài khỏan và tên ngân hàng. Hai vé mời xin gửi tặng anh Khoai tây và không cần cho biết ai đã tặng nhé, cảm ơn nhiều . Mình muốn làm theo câu hát " sống trong đời sống ... " của TCS :)

Anh Kiet to Cà rốt : ngày 05 tháng 1 lúc 10:29 chiều 
Thay mặt CLB Huế Trịnh, Kiệt gửi lời cảm ơn sâu sắc đến tấm lòng hảo tâm của bạn rất nhiều. Có thật nhiều tấm lòng sẻ chia như bạn sẽ làm cho mỗi khoảng đời nhỏ trở nên đẹp hơn. Kiệt có biết anh Khoai Tây, vậy là anh đang ở Huế, không biết Kiệt liên hệ với anh Khoai Tây bằng cách nào để đưa vé mời. Đây là số tài khoản: Nguyễn Thị Diệu Ánh - 0161 00011 5502 Ngân hàng ngoại thương Vietcombank Huế. Một lần nữa cảm ơn bạn rất nhiều!

Cà rốt -to anh Kiet: ngày 06 tháng 1 lúc 12:25 sáng
Cảm hơn Kiệt rất nhiều. Mình rất quí Huế Trịnh FC dù chỉ biết qua FB , nhưng từ truớc đến giờ chưa có cơ hội nào đóng góp một phần nhỏ cho những người đáng được giúp đỡ. Ngày mai mình sẽ đến ngân hàng nhé. Hi vọng chiều mai hoặc sáng mốt phần đóng góp ấy sẽ tới. Mình thuộc NH Eximbank nên sẽ chuyển lâu hơn cùng một hệ thống Ngân hàng. Chúc các bạn năm mới nhiều sức khoẻ , nhiều niềm vui khi theo đuổi dòng nhạc Trịnh, chúc buổi Off kì này của Huế Trịnh sẽ thành công hơn mong đợi nhé ! 

Cà rốt - to Anh Kiet :ngày 06 tháng 1 lúc 12:28 sáng
Đây là fb của anh Khoai Tây , người rất nặng lòng với nhạc Trịnh : 

Anh Kiet to Khoai Tây : January 6 at 2:33am
Anh Kiet January 5 at 9:04pm Report
Chào anh Khoai Tây, em là Kiệt đây. Ngày qua vừa nhận được số tiền 1 triệu ủng hộ cho chương trình GÓP LÁ MÙA XUÂN của CLB Huế TRịnh thông qua nick: Cà rốt. Thay mặt mặt CLB em n gửi lời cảm ơn sâu sắc đến tấm lòng của anh và Cà Rốt. EM có thể liên hệ với anh như thế nào để gửi vé mời anh tham dự chương trình vậy ạ, chắc anh đang ở Huế?

==================================================
Cà rốt to Khoai Tây:  
 Em biết khóc nhưng không phải là thiên thần, mà chỉ là cô bé lọ lem đã bị mất 3 hạt dẻ, anh Khoai Tây  ạ...

Sáng nay khi đi ra khỏi ngân hàng, em cảm thấy lòng nhẹ nhàng và rất vui. Tự thưởng cho mình một tô phở tái nạm và ly cà phê sửa đá ...^^

Một ngày hạnh phúc thật sự khi có ai đó cảm nhận được những gì từ trái tim mình . Những ngày sau nữa chắc cũng còn những hương vị ấm áp này...

Cảm ơn anh Khoai Tây và những người đã thích note này 

----
Anh Khoai Tây mến,

Ba hạt dẻ mà em bị mất chính là Ba em, Mẹ em và Tuổi thơ của em ... Em đã trưởng thành bằng sự bảo bọc của những người tốt xung quanh mình. Em tin thế gian này người tốt vẫn còn nhiều lắm, mà anh Khoai Tây là một trong những người ấy ...

Cái note này anh Khoai tây chỉ tag mỗi mình em, đây là món quà rất lớn trong đầu năm mới này, em xem đây như một hạt dẻ quí báu trong đời mình, đó là sự khích lệ để cái thiện trong một con nguời được chăm bón nhiều hơn. Thế nên nếu một ngày nào em vẫn giữ đuợc mình là người tốt thì đó là công của anh Khoai Tây đấy

Em cảm ơn anh Khoai Tây lần nữa...

(Lấy từ Note của Anh Khoai Tây)

Wonderful life…


====

Life is really wonderful when we know that " Giving is receiving" ...


Sung by Lara Fabian

Here I go out to sea again
The sunshine fills my hair
And dreams hang in the air

And I need a friend
Oh I need a friend
To make me happy
Not stand here on my own

[Chorus:]
Look at me standing
Here on my own again
Up straight in the sunshine
No need to laugh and cry
It's a wonderful, wonderful life
No need to run and hide
It's a wonderful, wonderful life

Gulls in the sky
And in my green eyes
You know it feels unfair
There's magic everywhere

[Chorus x2]

No need to run
It's a wonderful, wonderful life
No need to laugh and cry
It's a wonderful, wonderful life
It's a wonderful, wonderful life
No need
It's a wonderful, wonderful life 

 Ace of Base

5 thg 1, 2011

Em đi bỏ lại con đường ...


Ba tôi là một người đẹp trai và rất có duyên. Ông có một vẻ khôi hài tưởng như hời hợt nhưng nếu hiểu ông thật nhiều, người đối diện sẽ nhận ra sự sâu sắc trong mỗi câu đùa bỡn đó. Ba tôi rất đào hoa. Nếu trong đời tôi mà gặp được một người như ông, tôi sẽ yêu ngay không do dự. Nhưng ba khá khó hiểu và hay làm tôi sợ mỗi khi ông buồn vì bị mẹ chì chiết. Ba tôi theo đạo công giáo, ngày xưa khi lấy ba tôi mẹ cũng phải theo đạo, nhưng sau đám cưới không bao lâu bà không thèm đi nhà thờ nữa. Còn ba, thỉnh thoảng tôi thấy ông trở về từ nhà thờ vào sáng chủ nhật, mắt buồn vô hồn ngân ngấn nước. Ba nói ông vừa xưng tội. Tôi chưa thấy ba có lỗi với ai, ngay cả một con côn trùng nhỏ nhoi ông cũng không nỡ giết. Ông tốt bụng đến mức hay bị lợi dụng. Vậy tại sao ông cứ hay xưng tội. Hay là ông có lỗi với mẹ vì chỉ có mẹ là không bao giờ hài lòng với ông?

Mẹ không xứng với ba nếu xét về ngoại hình. Mẹ không xấu, thậm chí nếu nhìn kỹ sẽ thấy mẹ rất có nét. Nhưng có thể vì lúc nào mẹ cũng cau có còn ba thì tươi cười nên trông mẹ rất khó coi bên cạnh ba. Mẹ hay nói: "Tao đã từng yêu ổng" nhưng ba thì chưa bao giờ nói gì về tình yêu của hai người. Tuy đào hoa nhưng chưa bao giờ ba phản bội mẹ. Năm tôi 19 tuổi, khi vào năm nhất đại học tôi phải lòng người thầy trẻ của mình. Thầy khá đẹp trai nhưng chưa đẹp bằng ba tôi. Lần đầu tiên biết yêu tôi khó giấu những cảm xúc của mình, về nhà tôi hay nhắc đến thầy, nhắc nhiều đến nỗi ba tôi nhận ra và nhìn tôi nhẹ nhàng hỏi "Yêu rồi sao?". Ánh mắt ba rất lạ lùng. Vừa khích lệ nhưng cũng vừa răn đe. Rồi ba nói tiếp: "Con gái rồi sẽ hiểu ba!". Nhưng tôi chẳng hiểu gì sất và còn đang bận tâm đến mối tình đầu của mình. Cho tới hôm nay, khi tôi đã kịp yêu thêm hai người nữa mà vẫn chưa đi tới hôn nhân thì tôi phát hiện ra ngăn tủ bí mật của ba.


Những tấm hình đen trắng ba tôi đã chụp từ lâu được xếp kỹ lưỡng trong những phong bì ngả vàng. Bên ngoài mỗi phong bì được viết chủ đề của tập ảnh và các mốc thời gian. Hình lúc ba còn trẻ đẹp trai quá sức tưởng tưởng nhưng chưa bao giờ ba đêm khoe với tôi. Thậm chí tôi nghĩ mẹ cũng không biết gì. Hồi đi học ở đại học văn khoa Sài Gòn ba có khuôn mặt thật ngây thơ với đôi mắt đen trong sáng, lúc tham gia vào ban nhạc trẻ "Sur le Mont" chuyên hát nhạc Pháp thì ba "bày đặt" để tóc hippy hơi dài, nhìn có vẻ quậy nhưng mặt vẫn hiền queo. Và mỗi xấp hình gợi cho tôi nhiều tò mò khi đọc thấy dòng chữ  bên ngoài phong bì "Những ngày tháng đẹp". Đây rồi, thì ra là hình ba chụp với một cô gái xinh xắn, khuôn mặt trái xoan và đôi mắt tròn đen cũng to như mắt của ba.

Trong ngăn kéo bí mật, ngoài mấy xấp hình ra, tôi còn tìm thấy mấy tấm thiệp chúc sinh nhật ba của một người bạn tên Lan và bất ngờ thấy cả một lá thư mà ngoài phong bì không có tên người gởi cũng như người nhận. Thư viết bằng mực xanh, nét chữ nghiêng đều rất nữ tính. Thư cũng không đề ngày nhưng tôi thấy nét chữ của ba đề bên trên "nhận được ngày...". Tôi bắt đầu đọc...

"Duy nhớ,

Trong đời Lan, Lan đã nhận được nhiều bức thư thổ lộ của các chàng trai. Nhưng Lan không ngờ là có lúc tới phiên Lan, Lan cũng làm cái việc "vạch áo cho người xem lưng".

Lan không xác định được từ khi nào, Lan đã phải lòng Duy. Và kể từ ngày đó, Lan luôn luôn khổ sở và day dứt. Lan không quan tâm Duy có tình cảm với Lan hay không,  Lan không có ý mong chờ Duy nói gì đó với mình. Vì Lan thích làm người chủ động. Và người thích chủ động đó, cho tới ngày hôm nay mới dám thổ lộ lòng mình một cách chân thành nhất vì người ta có nỗi khổ tâm riêng. Khi Lan biết mình có tình cảm với Duy thì Lan đã có anh Minh rồi. Điều này xảy ra trước khi anh Minh đi khá lâu. Và khi anh Minh đi du học xa, Lan không còn gặp ảnh thường xuyên nữa thì Lan ngạc nhiên thấy mình không nhớ đến ảnh. Mà người Lan thấy hằng đêm trong những giấc mơ, làm Lan thao thức, nghĩ ngợi lại là Duy. Lan thấy có lỗi với anh Minh, nhưng nếu người ta có quyền sống thật với lòng mình và có thể hiểu được vì sao mình lại xử sự như vậy thì cuộc đời đỡ rắc rối hơn rất nhiều.

Lan có thể gọi tên tình cảm của mình dành cho Duy. Đó là tình yêu, trong sáng và chân thành. Lan hy vọng Duy không cười Lan vì Lan là con gái mà lại đi bước đầu tiên. Duy không săn sóc, không chiều chuộng Lan, thậm chí sinh nhật Lan cũng không nhớ. Nhiều lúc Duy chững chạc và sâu sắc, rất người lớn làm Lan kính trọng. Nhưng đôi khi Duy lại hời hợt và mất phương hướng, trẻ con quá làm Lan tổn thương.

Sở dĩ Lan muốn Duy biết Lan yêu Duy là vì Lan hy vọng Duy sẽ nghĩ khác đi về cuộc đời này. Duy sẽ sống có ý chí hơn và tích cực hơn. Duy đừng xem trọng những vấn đề tài chính hơn tình cảm con người. Duy có đủ điều kiện xây dựng một gia đình hạnh phúc, Duy chỉ thiếu một tham vọng tiến thân và thừa những ý nghĩ tiêu cực.

Lan biết mình không dễ dàng yêu ai. Vì vậy một khi Lan đã yêu Duy thì cũng có nghĩa là Duy xứng đáng. Xin Duy đừng cho là Lan kiêu ngạo, mà Duy có nghĩ vậy cũng không sao.

Còn vài ngày nữa anh Minh về. Rồi Lan sẽ tiếp tục làm người yêu của ảnh hay ảnh sẽ không chịu đựng nổi khi biết là trong tim Lan đã có thêm hình bóng của một người con trai khác. Sau khi đọc xong thư này, vì một lý do nào đó, chắc Duy sẽ tránh mặt Lan. Lá thư này chỉ để Duy hiểu Lan hơn, vậy thôi. Lan không đòi Duy phải có tình cảm phản hồi đâu, đừng lo!

Lan

Cô Lan này đúng là một người đặc biệt, vừa sắc sảo vừa bộc trực, vừa kiêu kỳ vừa khiêm tốn. Tôi tò mò muốn biết số phận cô sau này, cô sẽ lấy "anh Minh"? Còn ba tôi, sao một cô gái tuyệt vời như cô Lan mà ông không cố gắng dành lấy để rồi cưới mẹ tôi mà sống không hạnh phúc?

Ngày mai ba sẽ đi công tác ở châu Âu về. Chùm chìa khóa ba giao cho tôi để vào công ty dọn dẹp phòng làm việc đã giúp tôi vô tình phát hiện ra ngăn tủ bí mật. Hẳn ba đã trân trọng những kỷ niệm của mình nhiều lắm nên mới không muốn chia sẻ với ai. Nhưng tôi cũng nóng lòng muốn nghe ba tâm sự. Dù gì tôi cũng lớn rồi, và tự nhiên tôi có cảm tình với cô Lan quá.

Ba về. Tôi nhìn lại ba. Ba đã thay đổi khá nhiều so với thời những tấm hình trong ngăn tủ. Mắt ba không còn vẻ hiền lành của một chàng trai mới lớn. Nhưng mắt ba vẫn còn buồn và nụ cười vẫn còn tươi. Đến bây giờ tôi mới nhận ra ba mình có một vẻ đẹp mâu thuẫn như cá tính của ông: vừa chững chạc và sâu sắc nhưng đôi khi lại hời hợt và mất phương hướng. Tôi đưa trả chùm chìa khoá cho ba:

- Con đã dọn dẹp. Sao những lần đi công tác trước ba không bắt con dọn phòng giùm luôn? Bề bộn lắm!

- Đọc hết rồi chứ?

Tôi không biết ba muốn nói gì. Giọng ba trầm, mắt ba sâu, miệng ba mím lại. Dù đã già ba vẫn còn rất đẹp trai. Thì ra ba cố tình cho tôi phát hiện ra ngăn kéo bí mật. Đã tới lúc ba muốn chia sẻ với tôi? Ba nhìn tôi dịu dàng và rồi tôi cũng thú nhận: "Đọc hết!". Không cần rào trước đón sau, ba vô đề ngay như đã chờ đợi ngày được tâm sự với con gái lâu lắm rồi:

- Lan và ba học chung lớp ở ĐH và cùng tham gia vào ban nhạc của khoa. Đó là mối tình duy nhất của cuộc đời ba. Nhưng ba đã không đủ can đảm để dành lấy nó. Con đã yêu và thất bại nhiều lần, nhưng có thể con chưa hiểu tình yêu là gì. Con chưa từng biết đến một mối tình lớn làm người ta suốt đời khắc khoải. Hôm nay ba muốn nói hết cho con nghe, con sẽ hiểu chuyện ba mẹ hơn và biết đâu con sẽ thành công hơn trong tình yêu sau này. Đừng ngắt lời ba.

Ba mở ngăn tủ lấy xấp hình chụp với cô Lan ra xem qua một lần nữa, rồi ba giở lá thư úa vàng ra, tay run run xúc động.

- Lan đã yêu ba biết nhường nào, thậm chí Lan có thể bỏ tất cả để đến với ba. Nhưng ba không dám. Bao nhiêu năm qua ba tự hỏi vậy mình có yêu Lan nhiều như Lan đã yêu ba không? Nếu yêu sao ba còn để mặc cảm, sự xấu hổ và hèn nhát chi phối khiến ba đã chạy trốn Lan. Ba và Lan học chung lớp nhưng khi Lan có anh Minh rồi thì hai người mới có dịp hiểu nhau hơn lúc cùng tham gia vào ban nhạc "Sur le Mont". Thật ra tình yêu không phân biệt kẻ đến trước người đến sau. Nhưng ba lúc đó là một thằng sinh viên nghèo học xa nhà, rồi ra trường cũng không có sự nghiệp cho ra hồn mà chỉ là một tên thư ký cho hãng bia của Pháp. Còn Lan vừa học giỏi vừa xinh đẹp lại tháo vát nên làm trong một lãnh sự quán. Anh Minh của Lan còn xuất sắc hơn, nhà lại có quyền thế, giàu lắm. Đặc biệt ba biết anh ta yêu Lan vô cùng và theo đuổi Lan hơn một năm trời mới được Lan chấp nhận. Con coi làm sao ba không có mặc cảm cho được.

Ba ngừng lại, mắt ba mở to thất thần như hối tiếc một điều tốt đẹp mình đã vô tình đánh mất.

- Khi Lan đưa cho ba lá thư này, Lan nói "Đọc đi!" - Ba lắc đầu cười - Lan lúc nào cũng nói những câu ra lệnh với ba, nhưng lần đó nói xong Lan vụt chạy vào nhà. Và ba đã không gặp lại Lan ròng rã 30 năm qua. Ba ngỡ ngàng cầm lá thư trong tay, không ngờ được. Chăc con có thể tưởng tượng ba xúc động thế nào khi đọc những dòng chữ bộc bạch lòng mình của Lan. Ba đã khóc nức nở như một đứa trẻ, vì hạnh phúc, vì tủi thân, vì bối rối. Ba đọc đến thuộc lòng, nhắm mắt cũng hình dung được nét chữ của Lan. Ba muốn gọi điện cho Lan gặp nhau nói hết mọi chuyện nhưng không đủ can đẩm. Ba tự cấm mình không được nhớ đến Lan và ba đã tránh mặt Lan như Lan dự đoán. Ba tự thuyết phục mình "Yêu là phải hy sinh", Lan không thể nào hạnh phúc được với một người như ba. Nói yêu Lan làm gì khi mà ba không đủ sức lo cho Lan một cuộc sống tương đối. Còn với anh Minh, Lan sẽ có tất cả. Anh ta vừa có tài lại vừa có đức. Rồi Lan sẽ quên ba và lại tìm được sự đồng điệu với anh Minh sau thời gian xa nhau. Sau đó một năm Lan lấy chồng, ba cũng không đến dự vì lúc đó thật ra ba đang làm việc trên một chiếc tàu du lịch đi vòng quanh thế giới. Ba đã đổi việc làm để được ra đi, để trốn chạy đất Sài Gòn nhiều kỷ niệm. Con biết Lan lấy ai không?

- Anh Minh chứ còn ai vô đây nữa!

- Không, anh ta cũng không có cái diễm phúc đó! - Ba cười, buồn đến mức tôi muốn bật khóc - Ba đã tự lừa dối mình. Trong thư Lan có nói là không nhớ gì đến anh Minh mà chỉ nghĩ đến ba. Vậy mà ba vẫn cố thuyết phục mình, Lan rồi sẽ hạnh phúc với anh ta. Sau khi anh Minh về ít lâu, chỉ chừng một tháng là Lan xin đi du lịch sang Pháp. Ba nghĩ Lan cũng muốn trốn chạy, trốn anh Minh và trốn tất cả những gì làm anh khổ sở. Rồi qua bạn bè chung của hai người, ba biết tin Lan làm đám cưới với một kiến trúc sư người Pháp và sang định cư luôn ở quê chồng. Lan vẫn liên lạc với bạn bè trong nhóm trừ ba, Lan chắc là buồn và giận ba lắm. Khi nghe Lan lấy một người nước ngoài trong thời gian ngắn như vậy ba suy nghĩ rất nhiều. Ba chắc Lan khó có hạnh phúc với một cuộc hôn nhân như vậy. Ba muốn viết thư cho Lan nhưng rồi lại thấy mình không xứng đáng. Và ba đã cố gắng vươn lên như Lan hằng mong mỏi. Ngày xưa ba không bao giờ nghĩ mình có thể trờ thành một thương nhân vì tánh ba dễ mủi lòng và sống thiên về tình cảm. Nhưng có lẽ vì không muốn cứ mãi là một người đàn ông yếu hèn mà ba dã cố gắng và thành công với việc kinh doanh.

Ba ngừng lại, nhìn căn phòng làm việc sang trọng của mình và mỉm cười chua chát:

- Ba đã từng xem trọng vật chất khi ba còn quá khó khăn, đến khi tiền bạc quá nhiều ba mới hiểu tình cảm mới là điều đáng quí và khó tìm. Lúc trước ba không dám lấy ai và nghĩ cũng không ai muốn lấy ba. Nhưng sau khi Lan lấy chồng được bốn năm, bà nội hối ba lập gia đình vì sự nghiệp của ba đã khá vững chắc rồi. Ba lấy mẹ con như một sự sắp đặt, ba biết trước mình sẽ không thể nào hạnh phúc, vậy mà ba vẫn chấp nhận cưới. Ba có tội với mẹ con. Sau khi con ra đời ba mới giật mình vì đã tạo ra một con người không bằng tình yêu. Ba có tội với con. Ba không muốn lặp lại lỗi lầm này với một đứa con nữa nên mẹ con căm ghét ba. Ba muốn trả lại tự do cho mẹ nhưng bà từ chối.

- Con hiểu mẹ - Tôi lên tiếng - và con cũng hiểu ba.

- Con chưa hiểu ba đâu, chính ba còn không hiểu nổi ba nữa là! - Ba lại cười buồn

- Câu chuyện chưa kết thúc. Ba tình cờ gặp lại anh Minh sau 23 năm Lan lấy chồng. Con không tin được đâu, anh ta không lấy vợ. Anh nói với ba "anh đã cho Lan hết tình yêu của mình nên anh không thể nào yêu ai khác". Ba thấy mình cũng có tội với anh.

- Cô Lan này có phước thiệt! - tôi buột miệng - ai cũng yêu cô ta đến trọn đời.

- Đã rất nhiều lần ba muốn gặp lại Lan khi đi công tác sang Pháp nhưng ba sợ. Hai lần rồi ba cầm địa chỉ Lan, đáp xe lửa rồi taxi đến trước căn nhà Lan ở nhưng ba không dám xuống xe. Ba lúc đó đã 46 và 50 tuổi mà vẫn còn nguyên sự rụt rè cả thẹn ngày nào. Nhưng lần đi công tác này ba quyết định phải gặp cho được Lan để về kể cho con nghe đoạn cuối của câu chuyện

Tôi mở to mắt lắng nghe đoạn gay cấn nhất của một câu chuyện tình 30 năm sau

- Cô Lan có đẹp không? Cô sống hạnh phúc không?

- Ba không gặp được Lan

- Sao??

- Trước khi đến nhà ba quyết định gọi điện thoại. Ba nhận ra ngay giọng Lan, Lan cũng nhận ra ba "Duy hả? Có chuyện gì không? Sao lâu quá không gặp?" - Ba lắc đầu cười - Tánh tình không thay đổi!!" "Lan biết thế nào cũng có ngày Duy tìm Lan nhưng không ngờ  lâu dữ vậy. Lan viết sẵn di chúc để lại một cái hộp cho Duy rồi". Ba đề nghị gặp mặt nhưng Lan từ chối. "Thôi! Bây giờ Duy già rồi, nhăn nheo , bệ vệ, xấu thấy mồ còn để Lan thấy làm chi. Duy đang ở đâu để Lan cho người đem quà đến. Bao nhiêu năm qua không liên lạc , nhưng giờ đã nói chuyện với nhau rồi thì sau này Lan sẽ viết thư". Ba nài nỉ bao nhiêu Lan cũng không chịu, cứ nói không muốn thấy ba đã già. Hai mươi phút sau cú điện thoại đó, một chàng tây lai đẹp trai đem đến cho ba cái hộp, nói tiếng Việt rất giỏi. "Con là Michel Minh Duy mẹ con gởi bác hộp này. Con đã qua Việt Nam nhiều lần. Con đã từng cho xe chạy đến trước nhà bác ở Việt Nam theo lời mẹ con biểu để "thám thính" - cậu ta cười lém lỉnh - con phải ngồi trong xe rình bác gái để về nói lại là mẹ con đẹp hơn vợ bác. Sau này về làm ăn con sẽ đến nhà bác chơi, mẹ con xúi phải "cua" con gái bác!"

Ba tôi bật cười lớn, cười sặc sụa. Khi ba nguôi cơn cười, tôi thấy trong mắt ba có nước. Ba mở va li lấy ra một hộp giấy và cho tôi xem những tấm thiệp sinh nhật. Mỗi năm người đàn bà đó đã viết cho ba tôi một tấm thiệp nhưng bà đã không bao giờ gởi. Còn ba tôi, ba nói: "Cho đến giờ ba cũng không nhớ được ngày sinh nhật của Lan".

Trong cuộc đời những chuyện như thế không phải ít. Mấy ai trong cuộc đời chọn được một kết cuộc hợp lý cho mình? Mấy ai đủ dũng cảm để gạt đi những con mắt người đời để mà sống cho riêng mình? Thế nên đừng trách sao con người luôn nuối tiếc khi nhìn lại quá khứ.

Vũ Nguyễn


====