18 thg 7, 2010
...
-----
Love my country no matter what has happened, no matter whether it's rich or poor, that's mine which's always beautiful in my eyes ...
Tôi yêu quê hương mình cho dù bất cứ điều gì đã xảy ra, cho dù nơi đây nghèo hay giàu thì cũng là quê hương của mình, và hình ảnh quê hương mãi đẹp trong mắt tôi ...:x
thuyhang6_6
-----
14 thg 7, 2010
Viên sỏi nhỏ...
-----
Là em…
Với những nỗi buồn xa xăm
Với những suy tư muôn thuở
nuớc mắt khẽ rơi lặng thầm…
Một hôm …
Em chợt nhìn ra cửa sổ
thấy những mảnh đời vất vả
Thấy phận người sao khốn khó
Thấy môi ai vắng nụ cười...
Dù nắng thiêu, dù mưa rơi
Hay giữa trời đêm lạnh cóng
Chân ai lầm lũi trên đuờng
Mong ngày đủ no , đủ ấm...
Em thấy…
đứa trẻ mặt mày lấm lem
nhìn em, nụ cười rất hiền
như lòng chẳng hề phiền muộn
như đời chẳng hề khốn đốn…
Em xin…
xin cho ai những chữ để đời
xin cho ai những giờ thảnh thơi
đôi mắt thôi quầng thâm, lo lắng
đôi vai thôi gầy nhom, trĩu nặng…
Chợt nhận ra…
Nỗi buồn em như viên sỏi nhỏ
chìm sâu giữa bể sầu nhân gian
Từ đó thôi không còn than thở
Từ đó vui niềm vui giản đơn…
7-2010
Thuyhang6_6
http://www.facebook.com/note.php?saved&&suggest¬e_id=413775256436
Là em…
Với những nỗi buồn xa xăm
Với những suy tư muôn thuở
nuớc mắt khẽ rơi lặng thầm…
Một hôm …
Em chợt nhìn ra cửa sổ
thấy những mảnh đời vất vả
Thấy phận người sao khốn khó
Thấy môi ai vắng nụ cười...
Dù nắng thiêu, dù mưa rơi
Hay giữa trời đêm lạnh cóng
Chân ai lầm lũi trên đuờng
Mong ngày đủ no , đủ ấm...
Em thấy…
đứa trẻ mặt mày lấm lem
nhìn em, nụ cười rất hiền
như lòng chẳng hề phiền muộn
như đời chẳng hề khốn đốn…
Em xin…
xin cho ai những chữ để đời
xin cho ai những giờ thảnh thơi
đôi mắt thôi quầng thâm, lo lắng
đôi vai thôi gầy nhom, trĩu nặng…
Chợt nhận ra…
Nỗi buồn em như viên sỏi nhỏ
chìm sâu giữa bể sầu nhân gian
Từ đó thôi không còn than thở
Từ đó vui niềm vui giản đơn…
7-2010
Thuyhang6_6
http://www.facebook.com/note.php?saved&&suggest¬e_id=413775256436
13 thg 7, 2010
Hà nội - Mưa và Em
-----
Hà Nội mát rồi ! Không biết từ bao giờ Hà Nội chẳng còn thơ mộng và lãng mạn nữa. Nóng và ồn ào-bụi bặm. Mưa và ngập lụt-bẩn thỉu cứ gắn lấy nhau như 2 thứ phạm trù cố hữu. Bạn mình bảo vào Sài Gòn đi, Sài Gòn dễ chịu hơn nhiều. Đã đến, đã cảm nhận, đã yêu nhưng rồi cũng chẳng thể bỏ mà đi được. Cuộc sống là vậy đấy, yêu, ghét, giận hờn, thương nhớ, như một vòng tuần hoàn mà thiếu đi một mắt xích sẽ chẳng thể gọi là cuộc sống.
Hà Nội của những ngày tháng 6, đã đi đến tận cùng của sự thất vọng. Rồi lại mỉm cười với mình vì cái triết tự : tròn trịa là một khái niệm mơ hồ và ảo ảnh. Đã ngồi và ghi ra những gạch đầu dòng, ngẫm xem mình đang ở đâu trong mớ hỗn độn những gạch đầu dòng ấy.
Hà Nội của một ngày bước sang tuổi mới với một ước mơ giản dị : Em sẽ mãi hồn nhiên như em của ngày xưa và hãy yêu như "ta chờ em từ kiếp nào và em vì ta tương tư lần đầu" thật vớ vẩn và ngớ ngẩn !
Hà Nội của ngày hôm nay : Mưa như trút nước. Ta cứ kệ ta trôi theo những thứ nhảm nhỉ này để mong 1 ngày tìm về một Hà Nội trong ta, tìm lại ta như em vậy, em nhé !
Nguyễn Thuỳ Dương
( fb friend)
Một góc của cơn mưa phố, đẹp quá ! Cả tấm lòng người yêu HN lại còn đẹp hơn, đó là lí do vì sao tớ yêu cậu, quí những người biết yêu một HN phố không tròn trịa và không hoàn hảo . "Cuộc sống là vậy đấy, yêu, ghét, giận hờn, thương nhớ, như một vòng tuần hoàn mà thiếu đi một mắt xích sẽ chẳng thể gọi là cuộc sống".Tớ thích câu này của cậu ...Tớ nghĩ nếu từng nguời ở HN biết làm đẹp cho cái góc nhỏ của riêng mình, cả cái góc nhỏ tâm hồn rất HN của mình, thì lúc ấy HN sẽ cũng đẹp ra ... Cậu nhớ đừng có thôi hi vọng nhé ! Tớ cũng yêu HN lắm, không hiểu vì sao ...
thuyhang6_6
12 thg 7, 2010
Từ đó thiên hạ quá ưu tư ...
-----
Chỉ Có Ta Trong Một Đời - TCS
Đời vẽ tôi tên mục đồng,
Rồi vẽ thêm con ngựa hồng,
Từ đó lên đường phiêu linh ...
Đời vẽ trong tôi một ngày,
Rồi vẽ thêm đêm thật dài,
Từ đó tôi thề sẽ rong chơi ...
ĐK
Chỉ có ta trong một đời,
Chỉ có ta trong một thời,
Một thời
Với yêu người mà thôi ...
Chào những cây xanh nụ hồng
Chào những con sông thị thành
Một ngày
sẽ không còn thấy lại
Từng ngày đi dần tới
Hẹn hò với trời mây ...
-----
Đời vẽ tóc em thật dài
Rồi vẽ môi thơm nụ cười
Từ đó thiên hạ vui tươi ...
Đời vẽ tim em lạ kỳ
Tình có trong em nhiều mùa
Từ đó thiên hạ quá ưu tư ...
Đời vẽ tôi trong cuộc tình
Đầy những yêu thương giận hờn
Từ đó sớm chiều bâng khuâng ...
Đời vẽ tôi tên tuyệt vọng
Vì lỡ nơi đây nặng tình
Từ đó tôi chìm dưới mênh mông ...
-----
(> ĐK )
Đời đã cho tôi ngậm ngùi
Đời sẽ cho thêm ngọt bùi
Đời sống chan hoà trong tôi
Đời đã cho tôi một ngày
Nhìn thấy gian manh loài người
Từ đó tôi hằng biếng vui chơi ...
-----
11 thg 7, 2010
HCT ...
Sao mình lại thích đọc bài viết của hắn đến thế. Hắn viết tự nhiên như hắn đã sống, có lẽ vì cuộc sống của hắn luôn được phối bằng những màu sắc bàng bạc và rất riêng…
Chẳng phải là những điều gì quá trọng đại trong cuộc sống, chỉ là những mảnh ghép nhỏ của những thói quen hàng ngày, của một thời hắn đã trải qua và hắn muốn rằng mãi mãi sẽ là như thế, những mảnh ghép ấy tạo thành một bức tranh cứ xoáy vào tầm mắt người xem, với những nét vẽ sâu hun hút, những màu sắc đuợm chút u buồn của một nỗi nhớ mông lung, mơ hồ...
Hắn đã cảm nhận mọi vật xung quanh, trên đường hắn đi qua bằng sự nâng niu, trân trọng đến từng sinh vật bé nhỏ . Mình thích cách mà hắn cảm thụ cái đẹp rất tự nhiên của tạo hoá, thật tinh tế và đầy tình thương yêu. Là hắn với những niềm vui âm thầm và nổi buồn cứ thoắt ấn thoát hiện, cũng âm thầm như thế. Thế nhưng nỗi buồn đã không biến hắn , một sinh vật cao cấp của tạo hoá vốn dĩ đuợc cho là phái mạnh, trở thành một kẻ yếu đuối và bi luỵ, ngược lại , hình như những nỗi buồn cứ man mác ấy càng làm cho hắn thêm nhìn rõ chân dung của cuộc sống này và cả giá trị đích thực của nó… Và vì thế , hắn luôn ý thức trân trọng nhưng gì hắn đã và đang có, nhưng gì hắn sắp sửa đuợc đón nhận , dù chỉ là nhưng niềm vui giản đơn, nhưng với hắn, đó là cả một kho báu của tâm hồn , và vì thế hắn đã yêu quí cái thời khắc bè bạn bên nhau đến thế …
Mình đã yêu cái sức sống từ những bài viết của hắn, những bài viết rất tuỳ hứng, không gò bó nhưng thật sự nghiêm túc , điều mà không phải ai cũng có…
thuyhang 6_6
Những ngày cuối cùng - bài viết của HCT
-----
Hắn cười khúc khích khi hắn phát hiện ra hắn đang lạc đường, khu rừng này có đến hàng chục, à có khi hàng trăm con đường mòn,chằng chịt, từa tựa nhau, kệ, hắn càng khoái. Hắn đã quen với cái cảm giác bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường rồi. Đôi khi, hắn tự nhủ, cứ đi trong cái mớ bòng bong này một cách vô thức, có khi lại tìm được lối ra, đến đời sống này có hàng trăm hàng ngàn mối quan hệ hầm bà lằng,đắt có, rẻ có, thật có, giả có... đôi khi cũng dẫm đạp lên nhau một cách vô tình lại mới là cách để thoát ra, huống chi, kệ!
Hắn nhìn thấy một chiếc ghế gỗ, nằm cô độc dưới một gốc cây già cũng cô độc, bên cạnh là một cái hồ hình bán nguyệt mênh mông là nước, dường như trong mắt hắn cái gì cũng thấy khuyết mất một nửa, một nửa vốn dĩ phải thuộc về nửa kia, ừ, lẽ ra phải có cả hai nửa, mới đủ, mới đầy, mới đã.Tự nhiên, hắn thấy mỏi, hắn muốn tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi, hoặc giả dụ, có vòm cây nào bình yên, hắn cũng muốn nằm xuống. Nhưng hắn sợ giẫm vào đám lá khô, hắn sợ thấy trên đám lá đấy một dòng suối, dòng suối mà hình ảnh một hắn sẽ phản chiếu trên đó, hắn sợ sẽ phá tan đi dòng bình yên đang chảy miệt mài trong khu rừng,âm thầm, nhưng mãnh liệt, giữa bốn bề là đường, là xe, là Carlson, là Campus, là Michelson, là những cái máy hối hả đến vô tận...
Hắn đang ngây ngất cho chuyến trở về, hắn đang thèm được chạm vào những thân quen, những cốc cà phê sứt miệng, nhớ những chọ chẹ "săn-phờ-lao-ơ trắng hay đen" ở nhà thờ Lớn nơi hắn vẫn hay cùng các chiến hữu hay vạ vật để bàn về công việc, học hành, hay những kế hoạch chơi bời trác táng lành mạnh, thôi thì trên trời dưới đất đủ cả, và có khi cũng chẳng có việc gì, chỉ đơn giản là thèm một điếu Mal trắng, thứ mà lần nào hắn hút hắn cũng ho sặc sụa đến là ái ngại, và những cuộc gặp gỡ không hẹn mà đến...; nhớ lần nào đi ra lăng cũng đếm và cá độ xem có bao nhiêu ô cỏ, và lần nào cũng được một chầu nem chua nướng, hoặc là bạch tuộc ốc ngao tu hài, cũng có khi bị xù bị quỵt nữa ..., rồi thì nhớ cả cái nắng đến cháy xém da thịt, nhớ cả những xì xầm "đấy cái xóm này có mấy đứa đi học nước ngoài cơ đấy", nhớ cả đám bạn bạc mà từ khi hắn đi chả có ma nào thèm nhớ tới hắn, hoặc ít nhất là cho hắn cảm giác là hắn được nhớ tới, mà cũng có khi cái đám đấy cũng hay tụ tập để đàm tếu, và những đứa vắng mặt luôn là để tài, cơ mà chẳng phải hồi trẻ, hắn là người hay đầu têu mấy cái trái khoáy ấy chứ ai, hẳn là hắn đang là trung tâm để tụi nó tha hồ nói xấu mà hắn không biết đấy thôi...
Hắn cứ vỗ về hắn như thế, hắn muốn những ngày cuối ở nơi này, chí ít hắn cũng tìm được một ít bình yên, để hắn được nuôi nấng, được nâng niu nó, hay ít nhất hắn cũng muốn 1 chút để còn bám víu vào trong trí nhớ, rằng đã có một hắn như thế...
Mặc kệ cho cuộc sống cứ lăn mải miết, điên cuồng,hối hả ngoài kia, hắn thấy mệt rồi, dưới vòm cây, hắn ngủ...
Nắng nhạt dần ...
-----
Chẳng phải là những điều gì quá trọng đại trong cuộc sống, chỉ là những mảnh ghép nhỏ của những thói quen hàng ngày, của một thời hắn đã trải qua và hắn muốn rằng mãi mãi sẽ là như thế, những mảnh ghép ấy tạo thành một bức tranh cứ xoáy vào tầm mắt người xem, với những nét vẽ sâu hun hút, những màu sắc đuợm chút u buồn của một nỗi nhớ mông lung, mơ hồ...
Hắn đã cảm nhận mọi vật xung quanh, trên đường hắn đi qua bằng sự nâng niu, trân trọng đến từng sinh vật bé nhỏ . Mình thích cách mà hắn cảm thụ cái đẹp rất tự nhiên của tạo hoá, thật tinh tế và đầy tình thương yêu. Là hắn với những niềm vui âm thầm và nổi buồn cứ thoắt ấn thoát hiện, cũng âm thầm như thế. Thế nhưng nỗi buồn đã không biến hắn , một sinh vật cao cấp của tạo hoá vốn dĩ đuợc cho là phái mạnh, trở thành một kẻ yếu đuối và bi luỵ, ngược lại , hình như những nỗi buồn cứ man mác ấy càng làm cho hắn thêm nhìn rõ chân dung của cuộc sống này và cả giá trị đích thực của nó… Và vì thế , hắn luôn ý thức trân trọng nhưng gì hắn đã và đang có, nhưng gì hắn sắp sửa đuợc đón nhận , dù chỉ là nhưng niềm vui giản đơn, nhưng với hắn, đó là cả một kho báu của tâm hồn , và vì thế hắn đã yêu quí cái thời khắc bè bạn bên nhau đến thế …
Mình đã yêu cái sức sống từ những bài viết của hắn, những bài viết rất tuỳ hứng, không gò bó nhưng thật sự nghiêm túc , điều mà không phải ai cũng có…
thuyhang 6_6
-----
Những ngày cuối cùng - bài viết của HCT
-----
-----
Nắng gắt xuyên qua những rặng cúc vàng và hàng thông xanh ở trên đồi trong khu rừng Joaquin, gió khẽ xào xạc mùi lá cây, tiếng nước suối va vào đá róc rách, tiếng chim hót, tiếng tắc kè cựa mình trên thảm lá khô vàng giòn tan đầy mê hoặc...
Cứ lang thang hoài, hắn mặc kệ cho tấm bảng warning về loài moutain lion rằng thì là mà có thể rình rập ở đâu đó, trong khu rừng hoang sơ này, biết đâu đấy, hắn chẳng phải đang vùi mình vào những hoang dã trong hắn, muốn thu sâu vào chốn rừng rú cách xa những trần gian đang lao mình trong những vòng quay ngoài vô nghĩa kia sao?Hắn gõ những bước chân khô khốc theo những con đường ngoằn nghèo, hun hút, giữa mịt mùng là rừng, miễn sao hắn dứt được hẳn cái cảm giác bị cuốn theo cái guồng quay vô cảm kia, hắn muốn tìm tới cội nguồn của cuộc sống, không có bon chen, không có gian manh tính, hắn muốn lại được rong chơi với con ngựa hồng mà đời đã vẽ cho hắn.Hắn cười khúc khích khi hắn phát hiện ra hắn đang lạc đường, khu rừng này có đến hàng chục, à có khi hàng trăm con đường mòn,chằng chịt, từa tựa nhau, kệ, hắn càng khoái. Hắn đã quen với cái cảm giác bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường rồi. Đôi khi, hắn tự nhủ, cứ đi trong cái mớ bòng bong này một cách vô thức, có khi lại tìm được lối ra, đến đời sống này có hàng trăm hàng ngàn mối quan hệ hầm bà lằng,đắt có, rẻ có, thật có, giả có... đôi khi cũng dẫm đạp lên nhau một cách vô tình lại mới là cách để thoát ra, huống chi, kệ!
Hắn nhìn thấy một chiếc ghế gỗ, nằm cô độc dưới một gốc cây già cũng cô độc, bên cạnh là một cái hồ hình bán nguyệt mênh mông là nước, dường như trong mắt hắn cái gì cũng thấy khuyết mất một nửa, một nửa vốn dĩ phải thuộc về nửa kia, ừ, lẽ ra phải có cả hai nửa, mới đủ, mới đầy, mới đã.Tự nhiên, hắn thấy mỏi, hắn muốn tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi, hoặc giả dụ, có vòm cây nào bình yên, hắn cũng muốn nằm xuống. Nhưng hắn sợ giẫm vào đám lá khô, hắn sợ thấy trên đám lá đấy một dòng suối, dòng suối mà hình ảnh một hắn sẽ phản chiếu trên đó, hắn sợ sẽ phá tan đi dòng bình yên đang chảy miệt mài trong khu rừng,âm thầm, nhưng mãnh liệt, giữa bốn bề là đường, là xe, là Carlson, là Campus, là Michelson, là những cái máy hối hả đến vô tận...
Hắn đang ngây ngất cho chuyến trở về, hắn đang thèm được chạm vào những thân quen, những cốc cà phê sứt miệng, nhớ những chọ chẹ "săn-phờ-lao-ơ trắng hay đen" ở nhà thờ Lớn nơi hắn vẫn hay cùng các chiến hữu hay vạ vật để bàn về công việc, học hành, hay những kế hoạch chơi bời trác táng lành mạnh, thôi thì trên trời dưới đất đủ cả, và có khi cũng chẳng có việc gì, chỉ đơn giản là thèm một điếu Mal trắng, thứ mà lần nào hắn hút hắn cũng ho sặc sụa đến là ái ngại, và những cuộc gặp gỡ không hẹn mà đến...; nhớ lần nào đi ra lăng cũng đếm và cá độ xem có bao nhiêu ô cỏ, và lần nào cũng được một chầu nem chua nướng, hoặc là bạch tuộc ốc ngao tu hài, cũng có khi bị xù bị quỵt nữa ..., rồi thì nhớ cả cái nắng đến cháy xém da thịt, nhớ cả những xì xầm "đấy cái xóm này có mấy đứa đi học nước ngoài cơ đấy", nhớ cả đám bạn bạc mà từ khi hắn đi chả có ma nào thèm nhớ tới hắn, hoặc ít nhất là cho hắn cảm giác là hắn được nhớ tới, mà cũng có khi cái đám đấy cũng hay tụ tập để đàm tếu, và những đứa vắng mặt luôn là để tài, cơ mà chẳng phải hồi trẻ, hắn là người hay đầu têu mấy cái trái khoáy ấy chứ ai, hẳn là hắn đang là trung tâm để tụi nó tha hồ nói xấu mà hắn không biết đấy thôi...
Hắn cứ vỗ về hắn như thế, hắn muốn những ngày cuối ở nơi này, chí ít hắn cũng tìm được một ít bình yên, để hắn được nuôi nấng, được nâng niu nó, hay ít nhất hắn cũng muốn 1 chút để còn bám víu vào trong trí nhớ, rằng đã có một hắn như thế...
Mặc kệ cho cuộc sống cứ lăn mải miết, điên cuồng,hối hả ngoài kia, hắn thấy mệt rồi, dưới vòm cây, hắn ngủ...
Nắng nhạt dần ...
-----
10 thg 7, 2010
Khoai Tây - Cà Rốt và nhạc TCS
Khoai Tây : Anh đang thích bài Có Những Con Đường
Cà Rốt : Đường rất mừng, một đường rất mừng .Đường bay đầy một đàn chim trắng. Chân thong dong không còn bước ngập ngừng .Đường nối liền. Đường nhân loại, một đường rất dài. Đường sau này một người sẽ tới. Đường tương lai không ai thù ghét ai . Đường lứa đôi
Khoai Tây: Chân thong dong không còn bước ngập ngừng
Cà Rốt: Giờ Khoai tay đã thong dong chưa...
Khoai Tây: làm sao mà duoc! chet cung khong!
Khoai Tây: nhung cố
Cà Rốt: Vì Khoai Tây đang đi giữa nhân loại đớn đau
Khoai Tây: Khoai Tây đớn đau đang đi giữa nhân loại đớn đau một cách rất đớn đau!
Cà Rốt: Những người yêu nhạc Trịnh đều ít nhất có một vết thương nào đó trong lòng, nhưng họ không có
thời gian để chăm sóc vết thương của chính mình...
Khoai Tây: có đấy, nhưng chẳng làm được
Khoai Tây: anh có rất nhiều thời gian
Cà Rốt: chữ thời gian đuợc hiểu theo nghĩa rộng hơn ...
Cà Rốt: : và họ chọn cách đem niềm vui đến cho người khác để quên đi nỗi đau của riêng mình...
Khoai Tây: thì đó...
( Giọng hát đầy chất Trịnh, nhưng khúc intro nghe sao sao ấy...)
Cà Rốt : Đường rất mừng, một đường rất mừng .Đường bay đầy một đàn chim trắng. Chân thong dong không còn bước ngập ngừng .Đường nối liền. Đường nhân loại, một đường rất dài. Đường sau này một người sẽ tới. Đường tương lai không ai thù ghét ai . Đường lứa đôi
Khoai Tây: Chân thong dong không còn bước ngập ngừng
Cà Rốt: Giờ Khoai tay đã thong dong chưa...
Khoai Tây: làm sao mà duoc! chet cung khong!
Khoai Tây: nhung cố
Cà Rốt: Vì Khoai Tây đang đi giữa nhân loại đớn đau
Khoai Tây: Khoai Tây đớn đau đang đi giữa nhân loại đớn đau một cách rất đớn đau!
Cà Rốt: Những người yêu nhạc Trịnh đều ít nhất có một vết thương nào đó trong lòng, nhưng họ không có
thời gian để chăm sóc vết thương của chính mình...
Khoai Tây: có đấy, nhưng chẳng làm được
Khoai Tây: anh có rất nhiều thời gian
Cà Rốt: chữ thời gian đuợc hiểu theo nghĩa rộng hơn ...
Cà Rốt: : và họ chọn cách đem niềm vui đến cho người khác để quên đi nỗi đau của riêng mình...
Khoai Tây: thì đó...
( Giọng hát đầy chất Trịnh, nhưng khúc intro nghe sao sao ấy...)
Nhãn:
Bí,
thinking about life,
Trịnh Công Sơn
8 thg 7, 2010
Cặp kính màu hồng ...
Đời cho tôi cặp kính màu hồng
Tháng ngày cứ đến, kính càng trong
Tôi thấy mọi người đều xinh đẹp
Rất dễ thương và có tấm lòng…
Cặp kính che đi những muộn phiền
Cho đời một chút nét tuơi duyên
Lầm lỗi - là người ai chẳng có
Thứ tha - lòng bỗng thấy nhẹ tênh
Cặp kính tô thêm ánh mắt cười
Thêm hồng đôi má rất xinh tươi
Ngày mưa dạo phố sao đẹp lạ
Ngày nắng buồn tan theo mây trôi…
-----
thuyhang6_6
6 thg 7, 2010
n h ạ t
Em trải tấm lòng không đủ rộng, không đủ sâu
nên khoảng cách dường như xa vời vợi
như chim bay giữa trời đêm cánh mỏi
như người say nếm hương vị cuộc đời...
Nhạt ... như người với người…
30 thg 6, 2010
Chỉ có nắng và gió...
18 thg 6, 2010
Những chiếc giỏ xe...

Những chiếc giỏ xe ... không " chở đầy hoa phượng " như trong bài hát "Phượng hồng " (Nhạc: Vũ Hoàng, Thơ: Đỗ Trung Quân) , gợi bao hình ảnh đẹp của thời còn cắp sách đến truờng...
Bé ngây thơ được Bà cho ngồi trong giỏ xe, vì có lẽ đây là nơi an toàn nhất cho bé, để bà có thể vừa đạp xe vừa trông chừng bé trên đường ra chợ...
Đây là con đường làng ngay truớc nhà mình, tình cờ gặp hai bà cháu với hình ảnh ấy, môc mạc và rất đẹp, tự nhiên và mang đến nhiều cảm xúc , nhiều kỷ niệm của một thời mình ở quê nhà ...mình cũng bé xíu như vậy, được Má cho ngồi trong chíếc thúng , đầu bên kia là một chiếc thúng khác , gánh hàng ra chợ bán. Có lúc chiếc thúng êm ái khi trong lòng Má thanh thản và đi từng buớc chậm - nhưng những khoảnh khắc ấy hình như không nhiều... nhiều lúc Má bận bịu, sợ trễ buổi chợ nên Má đi mà như chạy...Cái gánh đong đưa , đứa nhỏ ngồi trong gánh phải nắm chặt chiếc gióng...
Cuộc đời của Má cũng gập ghềnh như chiếc gánh, nhưng Má đã dành cho mình chỗ ngồi yên bình trong chiếc thúng vào những ngày ấy...
Không biết ngày xưa mình có cảm nhận được là má đã vất vả như thế nào ... nhưng hình ảnh em bé trong chiếc giỏ này khiến mình chạnh lòng nhớ Má, nhớ về thời ấu thơ " ba chìm bảy nổi , cũng gập ghềnh theo chiếc gánh của Má, " di cư" rày đây, mai đó ... , chiếc gánh ấy không êm ả như cái giỏ mà em bé đang ngồi, và con đường đi cũng không thẳng tắp như con đường đi của hai bà cháu ...
5 thg 6, 2010
Tựa như lá cỏ
Một ngày mưa tháng sáu, ngày và tháng giống nhau, có một sinh linh chào đời...
Sinh linh ấy Không phải hoàng tử hay là công chúa, mà là một cô bé lọ lem với đúng nghĩa của nó…
Hai tháng đầu tiên trong đời, nó có đủ Ba Má, rồi từ đó không thấy Ba đâu…Sau này Má nói rằng , Má phải về sống với Bà Ngoại , vì Bà nội quá khó tính…
Từ đó đến nay, hình như nó chỉ gặp Ba và gọi Ba hai lần…
Má phải làm việc vất vả để nuôi nó. Má phải đi mua bán ở chợ ngoài sông, để nó ở nhà với Ngoại. Từ đó, Ngoại là người gần gũi với nó hơn bất cứ người nào…
Sáu tuổi, nó phải theo Má gồng gánh đi xứ khác, xa Ngoại và xa những đứa em con Dì thân thiết. Cuộc chia tay chứa đầy nước mắt của trẻ thơ…
Nơi xứ lạ, hằng ngày Má vẫn tiếp tục bươn chải kiếm sống…
Nó cũng bắt đầu ý thức được thế nào là cuộc sống vất vả của người lớn…
Thời gian ngắn ngủi sống nơi xứ ấy,là thời gian đẹp nhất của tuổi thơ với Má, nó được Má cưng chìu cho dù lúc ấy hai Mẹ con rất khổ cực...
Một năm sau thì hay tin Ba nó mất… Mẹ con trở về quê một ngày, lạy Ba , rồi đi…
Từ đó trở đi, Ba là giấc mơ không bao giờ trở thành sự thật. Nhiều lúc nó tủi thân khi nghe ai đó gọi Ba …
Nó cũng ao uớc có một người anh để nó được chìu chuộng, nhõng nhẽo như nhỏ bạn hàng xóm… Chỉ uớc vậy thôi…
-----
Đến lúc nó tám tuổi , Má lại chuyển nhà đi xứ khác...
-----
thuyhang 6_6

-----
Viết những dòng hồi ức này trong ngày mưa tháng sáu.
Dẫu sao cũng là dịp để "mừng" sinh nhật của mình
HAPPY BIRTHDAY TO ME !
Sinh linh ấy Không phải hoàng tử hay là công chúa, mà là một cô bé lọ lem với đúng nghĩa của nó…
Hai tháng đầu tiên trong đời, nó có đủ Ba Má, rồi từ đó không thấy Ba đâu…Sau này Má nói rằng , Má phải về sống với Bà Ngoại , vì Bà nội quá khó tính…
Từ đó đến nay, hình như nó chỉ gặp Ba và gọi Ba hai lần…
Má phải làm việc vất vả để nuôi nó. Má phải đi mua bán ở chợ ngoài sông, để nó ở nhà với Ngoại. Từ đó, Ngoại là người gần gũi với nó hơn bất cứ người nào…
Sáu tuổi, nó phải theo Má gồng gánh đi xứ khác, xa Ngoại và xa những đứa em con Dì thân thiết. Cuộc chia tay chứa đầy nước mắt của trẻ thơ…
Nơi xứ lạ, hằng ngày Má vẫn tiếp tục bươn chải kiếm sống…
Nó cũng bắt đầu ý thức được thế nào là cuộc sống vất vả của người lớn…
Thời gian ngắn ngủi sống nơi xứ ấy,là thời gian đẹp nhất của tuổi thơ với Má, nó được Má cưng chìu cho dù lúc ấy hai Mẹ con rất khổ cực...
Một năm sau thì hay tin Ba nó mất… Mẹ con trở về quê một ngày, lạy Ba , rồi đi…
Từ đó trở đi, Ba là giấc mơ không bao giờ trở thành sự thật. Nhiều lúc nó tủi thân khi nghe ai đó gọi Ba …
Nó cũng ao uớc có một người anh để nó được chìu chuộng, nhõng nhẽo như nhỏ bạn hàng xóm… Chỉ uớc vậy thôi…
-----
Đến lúc nó tám tuổi , Má lại chuyển nhà đi xứ khác...
-----
thuyhang 6_6

-----
Viết những dòng hồi ức này trong ngày mưa tháng sáu.
Dẫu sao cũng là dịp để "mừng" sinh nhật của mình
HAPPY BIRTHDAY TO ME !
11 thg 4, 2010
Góp lá mùa xuân
Người phu quét lá bên đường
quét cả nắng vàng quét cả mùa thu
Rừng thu phơi những cành khô
trăng về sau hè
Ngày thu xanh yếu làn da
em nằm ốm chờ
Người phu quét lá dưới nguồn
quét cả gió nồm quét cả mùa đông
Đầu sân hoa tím sầu đông
Bèo mang hoa tím về sông
Còn em xanh mướt hồng nhan
Chiều em ra bến cầu kinh
Người phu quét lá bên đường
quét cả nắng hồng quét hạ buồn tênh
Mầu da em đã nâu hồng
chân nhộn phố phường em về biển xa
Bàn chân thoát chốn ao tù
em về đứng chờ dưới ngọn tình ca
Mùa xuân lót lá em nằm
lót đầy hố hầm lót lời đạn bom...
Người phu thôi quét bên đường
quét chỗ em nằm quét cả mùa xuân
Trịnh Công Sơn _ Quang Dũng hát
---
quét cả nắng vàng quét cả mùa thu
Rừng thu phơi những cành khô
trăng về sau hè
Ngày thu xanh yếu làn da
em nằm ốm chờ
Người phu quét lá dưới nguồn
quét cả gió nồm quét cả mùa đông
Đầu sân hoa tím sầu đông
Bèo mang hoa tím về sông
Còn em xanh mướt hồng nhan
Chiều em ra bến cầu kinh
Người phu quét lá bên đường
quét cả nắng hồng quét hạ buồn tênh
Mầu da em đã nâu hồng
chân nhộn phố phường em về biển xa
Bàn chân thoát chốn ao tù
em về đứng chờ dưới ngọn tình ca
Mùa xuân lót lá em nằm
lót đầy hố hầm lót lời đạn bom...
Người phu thôi quét bên đường
quét chỗ em nằm quét cả mùa xuân
Trịnh Công Sơn _ Quang Dũng hát
---
9 thg 4, 2010
Sen hồng một độ
Một ngày cuối tháng ba và đầu tháng tư, những người bạn và tôi theo đoàn người rất dài " hành hương" vào khu DLBình Qưới để tìm lại những giai điệu của người nhạc sĩ tài hoa , đêm nhạc " Sen hồng một độ" , kỉ niệm 9 năm ngày mất của người nhạc sĩ họ Trịnh ...
Người đã đi xa mà như vẫn còn đâu đây... Dòng người nối nhau đi lặng lẽ, lặng lẽ đứng ngồi, lặng lẽ lắng nghe những tác phẩm bất hủ của người ...
Những giai điệu không bao giờ xưa cũ, mộc mạc mà thật tinh tế, những ca từ thâm trầm, xuất phát từ một trái tim thật tử tế đi mãi vào tận hồn người và ở lại nơi đó.
Hình như dòng người cứ như thế mỗi năm lại dài hơn, gắn kết nhiều thế hệ có cùng suy nghĩ và phong cách ứng xử đối với cuộc đời qua âm nhạc của người họ Trịnh, yêu người đến thế, yêu đời đến thế ...
" Tôi là ai mà yêu quá đời này..."
-----
Người đã đi xa mà như vẫn còn đâu đây... Dòng người nối nhau đi lặng lẽ, lặng lẽ đứng ngồi, lặng lẽ lắng nghe những tác phẩm bất hủ của người ...
Những giai điệu không bao giờ xưa cũ, mộc mạc mà thật tinh tế, những ca từ thâm trầm, xuất phát từ một trái tim thật tử tế đi mãi vào tận hồn người và ở lại nơi đó.
Hình như dòng người cứ như thế mỗi năm lại dài hơn, gắn kết nhiều thế hệ có cùng suy nghĩ và phong cách ứng xử đối với cuộc đời qua âm nhạc của người họ Trịnh, yêu người đến thế, yêu đời đến thế ...
" Tôi là ai mà yêu quá đời này..."
-----
1 thg 4, 2010
30 thg 3, 2010
Chờ một ngày tháng tư...
Sáng ngày 30/3 , thức dậy thật sớm, mình đã đi xe 50km đến Bình quới để... xếp hàng cùng với những người yêu nhạc Trịnh ...
Mục tiêu hướng tới là tấm vé xinh xinh dành cho hai người...
Rất từ tốn, rất văn minh, đúng là văn hóa xếp hàng của Trinh's music lovers ^^...
Lặng lẽ nơi này...
Vào Hội quán TCS ...
Chút suy tư hòa với khung cành êm đềm nơi đây ...
Nghịch với em súng Bình quới ...^^
23 thg 3, 2010
Phôi pha...
...
Thật xúc động khi ai đó đã cần mẫn thưởng thức những sản phẩm vừa ngô nghê vừa buồn cười của mình ...
Tìm tòi mãi trong " kho tàng ảnh" mới có được mấy tấm ảnh có vẻ hơi " phôi pha " một tí, mơ màng một tí cho hợp với bài hát
Em thích một thế giới có những âm thanh và hình ảnh đáng nhớ, không thể gọi là đẹp nhưng cũng đủ để lại một ấn tượng nào đó...vì thế có bao nhiêu thời gian rảnh là em đi chụp linh tinh, góp nhặt nhựng kỷ niệm thật nhỏ nhoi làm thành nhưng niềm vui thật nhỏ nhoi...
Em cảm nhận như mình đang có một người rất ...thân để chia sẻ một góc nhỏ cuộc sống của em, nơi ấy chỉ có mình em với chính em như từ ấy đến giờ... như một chút đơn độc của nhân vật mà ai đó nhìn thấy ở "Phôi Pha" ...
Em bằng lòng với sự đơn độc của mình và biết thưởng thức nó, biến cái sự một mình ấy thành niềm vui bé nhỏ hiếm khi sẻ chia với ai....
Dẫu sao có một người hiểu đôi chút về mình cũng sẽ vui hơn
...
Mà dẫu sao đó cũng chỉ là từ ngữ, có thể không định nghĩa là gì, chỉ cần những người trong cuộc tìm thấy niềm vui trong suốt như suối nhạc và êm đềm như một chút gió buổi chiều...
Thật xúc động khi ai đó đã cần mẫn thưởng thức những sản phẩm vừa ngô nghê vừa buồn cười của mình ...
Tìm tòi mãi trong " kho tàng ảnh" mới có được mấy tấm ảnh có vẻ hơi " phôi pha " một tí, mơ màng một tí cho hợp với bài hát
Em thích một thế giới có những âm thanh và hình ảnh đáng nhớ, không thể gọi là đẹp nhưng cũng đủ để lại một ấn tượng nào đó...vì thế có bao nhiêu thời gian rảnh là em đi chụp linh tinh, góp nhặt nhựng kỷ niệm thật nhỏ nhoi làm thành nhưng niềm vui thật nhỏ nhoi...
Em cảm nhận như mình đang có một người rất ...thân để chia sẻ một góc nhỏ cuộc sống của em, nơi ấy chỉ có mình em với chính em như từ ấy đến giờ... như một chút đơn độc của nhân vật mà ai đó nhìn thấy ở "Phôi Pha" ...
Em bằng lòng với sự đơn độc của mình và biết thưởng thức nó, biến cái sự một mình ấy thành niềm vui bé nhỏ hiếm khi sẻ chia với ai....
Dẫu sao có một người hiểu đôi chút về mình cũng sẽ vui hơn
...
Mà dẫu sao đó cũng chỉ là từ ngữ, có thể không định nghĩa là gì, chỉ cần những người trong cuộc tìm thấy niềm vui trong suốt như suối nhạc và êm đềm như một chút gió buổi chiều...
vẫn vơ...

... Có những cảm xúc gì khiến người ta khổ đến thế, mệt thật !
Dạo này anh có đủ " ba đầu sáu tay" như đã mơ ước chưa? Hôm nọ xem cái video clip thấy ai đó phản đối buổi biểu diễn nhạc Trịnh ở Don Walsh (lâu rồi). Buồn ghê ! Ít nhiều anh và những người bạn cũng đã và đang chịu những áp lực khi theo đuổi một tình yêu với nhạc Trịnh ... Cố lên nhé ! ...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






